Mẹ Việt Nam Anh hùng

Con Đi Giữ Nước – Mẹ Ở Lại Giữ Niềm Tin

Phú Thọ12/12/2025Nguyễn Tuệ Đan (Đoàn xã Xuân Đài)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Con Đi Giữ Nước – Mẹ Ở Lại Giữ Niềm Tin

Ngày con khoác ba lô lên đường nhập ngũ, đánh giặc cứu nước, lòng mẹ như có trăm mối tơ vò. Mẹ đứng trước sân, nhìn theo bóng con khuất dần trên con đường làng dusty, nơi hàng tre vẫn nghiêng mình trong gió như gửi lời tiễn biệt. Mẹ muốn gọi con quay lại, muốn ôm con thật chặt thêm một lần nữa, nhưng mẹ biết mình không được phép yếu lòng.

Con là niềm tự hào của mẹ, nhưng con cũng là giọt máu thịt duy nhất mà mẹ dốc lòng nuôi dưỡng suốt bao năm. Giờ đây, con ra trận, đối mặt với bom rơi đạn nổ, với những con đường không biết trước ngày về. Mẹ không giấu được nỗi lo âu. Đêm về, mẹ nằm nghe tiếng đạn pháo vọng từ xa, lòng thắt lại: “Không biết giờ này con ở đâu? Có lạnh không? Có đói không? Có bị thương không?”

Thế nhưng, giữa những lo âu ấy, mẹ lại thấy niềm tự hào trào dâng. Con trai của mẹ đã lớn rồi, đã biết đặt đất nước lên trước bản thân, lên trước cả những bình yên của gia đình. Con đã dũng cảm bước vào hàng ngũ những người lính cầm súng bảo vệ quê hương, để mẹ, để mọi người có được tự do.

Ngày nào con chưa về, mẹ vẫn giữ thói quen ra đầu ngõ nhìn về phía con đã đi, mặc dù mẹ biết sẽ còn rất lâu nữa con mới có thể trở lại. Mỗi buổi tối, mẹ vẫn thắp một ngọn đèn dầu, đặt cạnh tấm ảnh con mặc bộ quân phục mới—như ánh sáng giữ lấy hi vọng rằng, ở nơi chiến trường xa, con cũng cảm nhận được tình thương của mẹ.

Mẹ không dám mong con trở về nguyên vẹn, chỉ mong trời Phật độ trì cho con bình an. Nếu con có phải hy sinh, mẹ biết trái tim mẹ sẽ đau suốt đời, nhưng mẹ vẫn ngẩng cao đầu vì con đã sống trọn nghĩa, trọn tình với Tổ quốc.

Và mẹ tin rằng, khi hòa bình trở lại, con sẽ bước qua cổng làng trong tiếng reo hò của bà con xóm giềng. Mẹ sẽ chạy ra đón con, ôm con vào lòng như ngày con còn thơ dại. Chỉ cần con trở về, dù gầy hay đen, dù lấm lem bụi đường, mẹ vẫn hạnh phúc vô cùng.

Tiễn con đi, mẹ không nói nhiều. Nhưng trong thẳm sâu trái tim, mẹ luôn thầm nhắn với con một điều giản dị mà tha thiết:
“Hãy giữ lấy mạng sống của con, giữ vững niềm tin, và nhớ rằng—lúc nào cũng có mẹ chờ con trở về.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Con Đi Giữ Nước – Mẹ Ở Lại Giữ Niềm Tin | Câu chuyện thời hoa lửa