“Con đi, mẹ ở lại trăm tuổi bạc đầu”
“Con đi, mẹ ở lại trăm tuổi bạc đầu”
“Mẹ kính mến… Con đi, mẹ ở lại trăm tuổi bạc đầu. Thôi mẹ nhé đừng buồn, coi như con đã sống trọn đời cho Tổ quốc…” Đó là một phần nội dung trong lá thư của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh – tốt nghiệp kỹ sư xây dựng loại giỏi, có thể chọn một con đường bình yên, nhưng anh chọn ra chiến trường. Thành cổ Quảng Trị những ngày đỏ lửa, anh không xây cầu, không vẽ bản đồ, mà xây niềm tin và vẽ nên hoà bình của dân tộc. Bị bao vây trong những ngọn lửa tàn bạo của bom đạn chiến tranh, đôi mắt anh vẫn sáng ngời lý tưởng, và trái tim anh vẫn đập - minh chứng của một tuổi trẻ tràn đầy sức sống.Lá thư không dài, nhưng đủ để một bà mẹ già ở quê yên lòng – rằng con mình đã sống một đời không hổ thẹn. Đủ để cả triệu người Việt sau này biết rằng: Hòa bình vô giá của chúng ta ngày hôm nay được dựng lên từ bao xương máu và thanh xuân của những người đi trước, và vì như vậy nên ta lại càng thấy đất nước hóa thiêng liêng.Sau ngày lá thư ấy được gửi đi không lâu, anh ngã xuống trong một trận chiến giữ Thành cổ. Thân xác anh đã nằm lại nơi Thành Cổ, linh hồn anh đã hòa cùng hồn dân tộc. Anh chỉ để lại một lá thư cho gia đình, và niềm tin về một tương lai tươi sáng.Mỗi mùa tháng 7, người ta lại nhắc về mùa hè đỏ lửa năm ấy. Một mùa hè đã chôn vùi bao nhiêu thanh xuân, nhưng lại chói ngời một lí tưởng thật cao đẹp. Những bức thư gửi từ Thành Cổ năm ấy, có lá thư còn nguyên vẹn, có lá thư đã rách nát, nhưng tất cả những bức thư ấy đều ánh lên niềm tin, sự bình thản và thanh xuân của một lớp người đã hy sinh cho dáng hình Tổ Quốc.



