Khác

Con Diều Bằng Báo Cũ

Con Diều Bằng Báo Cũ

Hưng Yên16/11/2025Con Diều Bằng Báo Cũ (CĐ Y tế Hưng Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CON DIỀU BẰNG BÁO CŨ

Cuối làng tôi có một gò đất nhỏ, nơi từng là bãi chơi của lũ trẻ trước khi chiến tranh lan tới. Nơi đó, ngày xưa, tôi cùng anh Hai – người anh hàng xóm thân như ruột thịt – thường thả một con diều làm bằng giấy báo cũ. Con diều chẳng đẹp, chẳng thẳng, nhưng tiếng sáo tre của nó lại vang lên trong trẻo như tiếng cười của tuổi thơ.

Rồi một ngày, anh Hai nhập ngũ. Trước khi đi, anh đưa tôi con diều, bảo:
“Giữ giùm anh. Mai mốt hòa bình, anh về mình thả lại.”
Tôi gật đầu, nhưng chẳng biết rằng đó là lần cuối tôi nhìn thấy anh với nụ cười nguyên vẹn.

Những năm chiến tranh, bãi đất ấy bị bom cày xới. Con diều được tôi giấu dưới gầm giường, giấy báo ngả vàng, khung tre mối gặm lỗ chỗ. Mỗi khi nghe tiếng máy bay rít qua trời, tôi lại ôm con diều vào ngực, như ôm chút ký ức còn sót lại.

Năm 1972, tin anh Hai hy sinh ở chiến trường Quảng Trị được báo về. Mẹ anh khóc ngất. Tôi chỉ biết lặng lẽ lấy con diều cũ ra, vuốt nhẹ những sợi chỉ đã sờn, lòng quặn thắt. Anh ra đi khi tuổi còn chưa tròn đôi mươi, bỏ lại lời hứa còn dang dở.

Ngày hòa bình, tôi lên lại gò đất năm xưa. Cỏ đã mọc xanh, nhưng những vết bom vẫn hằn sâu. Tôi đem theo con diều của anh. Dù giấy đã rách, tre đã mục, nhưng tôi vẫn cố căng nó theo gió. Con diều chỉ bay lên được vài mét rồi rơi xuống – như một cánh chim gãy trong bầu trời sau bão tố.

Tôi nhìn bầu trời rộng và nói khẽ:
“Anh Hai ơi… diều không bay được nữa, nhưng lời hứa của anh thì ở lại mãi.”

Con diều bằng báo cũ chẳng còn nguyên hình, nhưng nó mang theo cả tuổi thơ, cả một tình anh em, và cả sự mất mát của một thế hệ đã gửi tuổi xuân vào thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn