CON DIỀU GIẤY
CON DIỀU GIẤY
Ngày anh Minh lên đường, em gái tặng anh một con diều giấy.
“Anh nhớ mang theo nhé.”
Minh cười:
“Bao giờ hòa bình, anh sẽ về thả diều với em.”
Cô bé gật đầu, cẩn thận trao con diều cho anh.
Những năm sau đó, cô vẫn giữ một cuộn dây diều trong chiếc hộp nhỏ. Mỗi chiều hè, cô lại ra bãi đất đầu làng nhìn lên bầu trời.
Nhưng người anh vẫn chưa trở về.
Rồi một ngày, tin báo đến. Minh đã không thể trở về quê nữa.
Cô bé ôm chiếc hộp vào lòng, khóc rất lâu.
Nhiều năm trôi qua, cô trở thành một cô giáo.
Ngày khai giảng, cô mang một con diều giấy đến sân trường. Cô gọi học sinh ra bãi đất phía sau trường rồi cùng các em thả diều.
Một cậu bé hỏi:
“Cô ơi, sao cô thích thả diều vậy?”
Cô mỉm cười:
“Vì ngày xưa, cô từng có một người anh rất thích bầu trời.”
“Anh cô đâu rồi ạ?”
Cô nhìn con diều đang bay cao.
“Anh cô đã đi xa.”
“Xa đến đâu?”
Cô im lặng một chút rồi nói:
“Xa đến mức không thể trở về, nhưng vẫn đủ gần để cô nhớ.”
Gió thổi mạnh.
Con diều bay lên cao hơn.
Cô nhìn theo và tưởng tượng ngày xưa, có một cậu thanh niên cũng từng đứng giữa cánh đồng, nhìn bầu trời và mơ về ngày được trở lại quê nhà.
Cô khẽ nói:
“Anh ơi, em vẫn thả diều như lời hứa.”
Bên dưới bầu trời xanh, tiếng trẻ con cười vang.
Con diều chao nghiêng trong gió rồi lại bay thẳng.
Nó mang theo một lời hứa cũ, một tuổi trẻ đã xa và một niềm tin rằng những người đã hy sinh vẫn có thể nhìn thấy quê hương mình bình yên qua những thế hệ đang lớn lên.


