Con diều giấy
Con diều giấy
Ở vùng quê sơ tán, cậu bé Tuân rất thích làm diều. Giữa những ngày chiến tranh, cứ chiều đến là cậu lại chạy ra bãi đê thả con diều giấy tự làm bằng báo cũ.
Một hôm, thấy chú bộ đội đi ngang đứng nhìn rất lâu, Tuân liền chạy lại:
“Chú có muốn thả thử không?”
Người lính cười rồi nhận lấy dây diều. Con diều chao lên giữa bầu trời chiều đầy mây xám.
Chú bộ đội khẽ nói:
“Lâu lắm rồi chú mới thấy diều.”
Hôm sau đơn vị của chú phải hành quân tiếp. Trước khi đi, chú tặng Tuân một chiếc huy hiệu nhỏ và dặn:
“Khi nào hòa bình, nhớ làm con diều thật to nhé.”
Nhiều năm sau, khi đất nước yên bình, trên cánh đồng quê ấy thường xuất hiện những con diều lớn bay rất cao.
Người dân kể rằng Tuân lớn lên đã trở thành thầy giáo. Mỗi dịp hè, ông vẫn dạy trẻ con làm diều — như để giữ lại một khoảng trời tuổi thơ trong những năm tháng hoa lửa không thể nào quên.



