Con Diều Trên Cánh Đồng
Con Diều Trên Cánh Đồng
Ông Dũng đã ngoài bảy mươi tuổi nhưng vẫn thích thả diều.
Chiều nào có gió, ông cũng mang con diều giấy ra cánh đồng phía sau làng.
Lũ trẻ thường chạy theo xem.
Ít ai biết rằng sở thích ấy bắt đầu từ những năm chiến tranh.
Ngày ấy, trẻ con trong làng không có nhiều đồ chơi.
Một con diều làm từ giấy báo và vài thanh tre đã là cả một niềm vui.
Mỗi lần diều bay lên, bọn trẻ reo hò như quên hết những khó khăn quanh mình.
Ông Dũng nhớ có lần đang thả diều thì nghe tin người anh cả gửi thư về.
Cả nhà vui suốt mấy ngày.
Bởi vậy, trong ký ức của ông, tiếng sáo diều luôn gắn với hy vọng.
Với những tin vui.
Với tuổi thơ vẫn cố tìm niềm vui giữa những năm tháng gian khó.
Bây giờ, mỗi lần nhìn con diều bay cao trong gió, ông vẫn thấy mình như trở lại những ngày xa xưa ấy.



