Khác

Con đò giữa lửa đạn – Mẹ Suốt và dòng sông không khuất phục

Bài viết tái hiện hình ảnh mẹ Nguyễn Thị Suốt – người phụ nữ anh hùng trên dòng sông Nhật Lệ trong kháng chiến chống Mỹ. Qua những chuyến đò giữa bom đạn và sự hy sinh cao cả, câu chuyện khắc họa sâu sắc tinh thần yêu nước, lòng quả cảm và đức hy sinh thầm lặng của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh.

Quảng Trị10/04/2026Bùi Văn Ngọc (phường Đồng Hới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Quảng Bình trở thành một trong những vùng đất chịu nhiều đau thương nhất bởi bom đạn kẻ thù. Trên mảnh đất “tọa độ lửa” ấy, sông Nhật Lệ không chỉ là một dòng chảy tự nhiên, mà còn là tuyến giao thông huyết mạch, nơi từng chuyến vượt sông mang theo hy vọng, nhiệm vụ và cả sinh mệnh của biết bao con người. Giữa khói lửa chiến tranh, hình ảnh mẹ Nguyễn Thị Suốt đã hiện lên như một biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước và sự kiên cường.

Mẹ Nguyễn Thị Suốt vốn là một người phụ nữ lao động bình dị, cả đời gắn bó với sông nước. Cuộc sống của mẹ trước chiến tranh giản đơn như bao người dân quê khác – lam lũ, vất vả nhưng yên bình. Thế nhưng, khi đất nước bước vào cuộc chiến khốc liệt, mẹ không chọn đứng ngoài. Dù đã bước qua tuổi sáu mươi, cái tuổi đáng lẽ được nghỉ ngơi, mẹ vẫn chủ động xin tham gia chèo đò đưa bộ đội qua sông.

Chứng kiến cảnh những người lính trẻ phải đối mặt với hiểm nguy khi vượt sông trong mưa bom bão đạn, nhiều chuyến phà bị đánh phá, mẹ hiểu rằng mỗi chuyến đò an toàn là một lần giữ vững mạch sống của chiến trường. Từ đó, con đò nhỏ của mẹ trở thành phương tiện đặc biệt, chở theo bộ đội, thương binh, vũ khí và lương thực – những yếu tố sống còn của cuộc kháng chiến.

Nhưng công việc ấy chưa bao giờ là dễ dàng. Trên dòng sông Nhật Lệ, bom đạn luôn rình rập. Máy bay địch quần thảo trên bầu trời, thả bom, bắn phá dữ dội, khiến mặt nước lúc nào cũng dậy sóng, khói lửa mù mịt. Giữa hoàn cảnh ấy, con đò của mẹ vẫn kiên cường tiến về phía trước. Mái chèo trong tay mẹ không chỉ là công cụ lao động, mà còn là biểu tượng của ý chí không khuất phục.

Trên mỗi chuyến đò, mẹ luôn cất lên những lời động viên giản dị mà ấm áp: “Cứ yên tâm, mẹ đưa các con sang sông an toàn.” Lời nói ấy không chỉ trấn an tinh thần những người lính, mà còn thể hiện tình cảm thiêng liêng như tình mẹ dành cho những đứa con nơi chiến trường. Với mẹ, nhiệm vụ cách mạng không phải là điều gì xa vời, mà chính là trách nhiệm gắn liền với từng nhịp chèo, từng chuyến đò.

Ngày qua ngày, bất chấp hiểm nguy, mẹ Suốt đã thực hiện hàng trăm chuyến vượt sông. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với cái chết, nhưng mẹ chưa từng chùn bước. Hình ảnh người mẹ tóc bạc, lưng đã còng theo năm tháng, nhưng đôi tay vẫn vững vàng chèo lái giữa làn bom đạn, đã trở thành nguồn động viên tinh thần to lớn cho quân và dân Quảng Bình trong những năm tháng gian khổ nhất.

Sự hiện diện của mẹ trên dòng sông không chỉ là sự hỗ trợ về mặt vật chất, mà còn là biểu tượng của niềm tin. Đó là niềm tin rằng dù chiến tranh có khốc liệt đến đâu, con người Việt Nam vẫn sẽ đứng vững, vẫn sẽ tìm cách vượt qua để bảo vệ Tổ quốc.

Năm 1968, trong một lần đang làm nhiệm vụ, khi con đò vẫn đang chở bộ đội vượt sông, bom đạn kẻ thù lại trút xuống dữ dội. Và trong khoảnh khắc nghiệt ngã ấy, mẹ Nguyễn Thị Suốt đã anh dũng hy sinh. Sự ra đi của mẹ là một mất mát lớn lao, không chỉ đối với gia đình mà còn với cả quê hương và đất nước.

Tuy nhiên, cái chết của mẹ không phải là dấu chấm hết, mà là sự tiếp nối của một tinh thần bất diệt. Hình ảnh mẹ Suốt đã trở thành ngọn lửa, thắp sáng ý chí chiến đấu của những người ở lại. Con đò của mẹ, dù không còn hiện hữu, nhưng tinh thần của nó vẫn tiếp tục chảy cùng dòng sông Nhật Lệ, trở thành một phần ký ức không thể phai mờ.

Nhà nước đã truy tặng mẹ danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – một sự ghi nhận xứng đáng cho những cống hiến và hy sinh của mẹ. Nhưng hơn tất cả những danh hiệu, điều còn lại sâu sắc nhất chính là hình ảnh một người phụ nữ bình dị đã sống một cuộc đời phi thường.

Câu chuyện về mẹ Nguyễn Thị Suốt không chỉ là ký ức của một thời chiến tranh, mà còn là bài học sống động cho thế hệ hôm nay. Đó là bài học về lòng dũng cảm – khi con người dám đối diện với hiểm nguy; về sự hy sinh – khi đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên bản thân; và về tình yêu nước – khi những hành động giản dị lại mang ý nghĩa lớn lao.

Giữa cuộc sống hòa bình hôm nay, khi những âm thanh của chiến tranh đã lùi xa, câu chuyện của mẹ Suốt vẫn còn vang vọng như một lời nhắc nhở. Rằng hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của những con người bình dị.

Và có lẽ, điều ý nghĩa nhất khi nhắc về mẹ không chỉ là để tưởng nhớ, mà còn để tự hỏi chính mình: chúng ta sẽ sống như thế nào để xứng đáng với những hy sinh ấy? Bởi khi mỗi người biết trân trọng quá khứ, sống có trách nhiệm với hiện tại, thì những giá trị mà mẹ Suốt và thế hệ đi trước đã tạo dựng sẽ không bao giờ phai nhạt, mà sẽ tiếp tục được gìn giữ và lan tỏa qua từng thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn