Con đò không bến
Chiến tranh qua đi, người ta xây cầu. Không ai còn cần đến những chuyến đò vượt sông trong đêm nữa
Chiến tranh qua đi, người ta xây cầu. Không ai còn cần đến những chuyến đò vượt sông trong đêm nữa.
Chiếc đò của bà Thu được kéo lên bờ, úp lại dưới gốc cây. Gỗ mục dần theo năm tháng.
Có người hỏi bà: “Sao không bỏ đi?”
Bà chỉ lắc đầu.
“Vì có những người vẫn còn ở lại trên đó.”
Không ai hiểu.
Chỉ có bà biết, mỗi tấm ván, mỗi vết xước đều là một câu chuyện. Là dấu chân của những người lính đã bước lên rồi không bao giờ trở lại.
Chiếc đò ấy không còn chở người.
Nhưng nó vẫn chở ký ức.



