Con Đò Trong Khói Lửa
Những năm chiến tranh, con đò nhỏ ở Phú Phụng không chỉ chở khách qua sông mà còn chở cả niềm tin của làng. Ban ngày, bác lái đò chống sào lặng lẽ như bao ngày khác. Đêm xuống, con đò lại âm thầm đưa cán bộ, thương binh vượt sông trong màn sương dày và tiếng súng xa xa.
Có một đêm, địch phát hiện. Pháo sáng xé toạc bầu trời, nước sông dậy sóng. Bác lái đò vẫn ghì chặt tay chèo, đưa người sang bờ an toàn. Khi con đò quay lại, một mảnh đạn trúng mạn thuyền. Bác ngã xuống, dòng sông ôm lấy con đò không người lái.
Hòa bình về, bến đò cũ không còn, cây cầu mới bắc ngang sông. Nhưng với người Phú Phụng, mỗi lần nhìn dòng nước trôi, họ vẫn nhớ con đò trong khói lửa—đã lặng lẽ đưa quê hương đi qua những ngày tháng không quên.


