CON DỐC CÓ TIẾNG HÁT
CON DỐC CÓ TIẾNG HÁT
Con dốc nơi đơn vị anh Long thường đi qua cao và dựng đứng. Mỗi lần leo dốc, ai cũng thở dốc vì ba lô quá nặng.
Vậy mà anh Long lúc nào cũng hát.
Giọng anh không hay nhưng rất vang.
Có hôm đang leo dốc giữa trời nắng chang chang, anh vẫn nghêu ngao mấy câu hát quê nhà khiến cả đoàn bật cười.
Đồng đội bảo:
“Ông hát để quên mệt à?”
Anh cười:
“Không hát thì chân không muốn bước nữa.”
Giữa chiến tranh gian khổ, tiếng hát ấy giúp nhiều người có thêm sức lực để tiếp tục hành quân.
Một buổi chiều cuối mùa khô, đơn vị đang vượt dốc thì máy bay địch bất ngờ xuất hiện.
Bom nổ dọc sườn núi.
Đất đá lăn xuống ào ào.
Một chiến sĩ trẻ bị thương mắc lại dưới chân dốc.
Anh Long quay trở lại.
Người lính ấy kể rằng giữa tiếng bom dữ dội, anh vẫn nghe giọng hát quen thuộc của anh Long vang lên rất khẽ:
“Cố lên… sắp tới nơi rồi…”
Người thương binh được cứu sống.
Còn con dốc năm ấy mãi mãi không còn tiếng hát vang lên mỗi chiều hành quân nữa.


