Con dốc gánh gạo
Con dốc đất đỏ ở Lạc Vân ngày ấy quanh co, trơn trượt. Đêm nào cũng có những đoàn dân công lặng lẽ đi qua.
Một cô gái trẻ, vai gánh nặng trĩu, bước chậm lại. Người đi trước quay lại:
– “Mệt không?”
Cô cười:
– “Chỉ sợ gạo không tới kịp thôi…”
Họ bước tiếp trong đêm. Không ai nói thêm lời nào.
Con dốc ấy không chỉ là đường đi, mà là con đường nối hậu phương với tiền tuyến.



