CON DỐC KHÔNG TÊN
CON DỐC KHÔNG TÊN
Con dốc ấy không có tên. Chỉ là một đoạn đường đất đỏ, quanh co, dẫn lên một khu rừng rậm.
Nhưng với những người lính năm xưa, đó là một thử thách không dễ vượt qua.
Anh Đức nhớ rõ từng bước chân trên con dốc ấy. Ngày nào cũng vậy, anh cùng đồng đội phải gùi hàng lên đỉnh. Mỗi người một ba lô nặng trĩu, mồ hôi chảy ướt lưng áo.
Có những hôm trời nắng, đất nóng đến bỏng chân. Có những hôm mưa, con dốc trơn như bôi mỡ.
Nhưng không ai bỏ cuộc.
Một lần, một người lính trẻ không còn đủ sức, ngồi bệt xuống giữa dốc.
Anh Đức đặt ba lô xuống, quay lại.
“Đưa đây, tôi gùi thêm,” anh nói.
Người kia lắc đầu, nhưng anh vẫn cầm lấy.
Hai người tiếp tục đi, chậm nhưng chắc.
Đến khi lên tới đỉnh, cả hai đều kiệt sức, nhưng vẫn cười.
“Lên được rồi,” anh Đức nói.
Sau chiến tranh, anh trở lại nơi ấy.
Con dốc vẫn còn, nhưng đã được mở rộng, dễ đi hơn.
Người dân gọi nó bằng một cái tên mới.
Nhưng với anh, nó vẫn là con dốc năm xưa – nơi những bước chân đã in dấu không thể xóa.


