CON DỐC KHÔNG TÊN
Giữa dãy Trường Sơn trùng điệp có một con dốc mà lính lái xe năm xưa gọi là “con dốc không tên”.
Nó hẹp, dựng đứng và đầy hố bom. Mỗi lần đoàn xe vận tải đi qua đều phải tắt đèn, nối đuôi nhau từng mét một giữa màn đêm.
Người chiến sĩ lái xe quê Hải Hậu vẫn nhớ như in chuyến vượt dốc mùa mưa năm ấy.
Mưa rừng xối xả khiến mặt đường trơn như đổ mỡ. Xe chở đầy hàng hóa liên tục trượt bánh.
Có lúc bánh xe sa xuống hố bom, cả đơn vị phải xuống đẩy giữa bùn lầy ngập tới đầu gối.
Bom địch bất ngờ dội xuống sườn núi phía trước. Đất đá tung mù mịt.
Một đồng đội trẻ run giọng:
“Hay mình dừng lại chờ sáng?”
Người lái xe lau bùn trên mặt rồi lắc đầu:
“Không thể chờ. Tiền tuyến đang cần hàng.”
Thế là cả đoàn lại tiếp tục lên đường.
Đêm ấy, những chiếc xe vẫn vượt qua con dốc an toàn. Khi đoàn xe khuất dần trong màn sương núi, người lính trẻ ngoái nhìn con dốc phía sau rồi khẽ nói:
“Mai này hòa bình, chắc chẳng ai biết nơi này từng dữ dội đến thế.”
Nhưng với những người lính Trường Sơn, mỗi cung đường đều là một phần máu thịt của tuổi trẻ năm xưa.



