Cựu chiến binh

Con Dốc Không Tên

Một chuyến xe vận tải vượt qua con dốc nguy hiểm giữa mưa bom đã trở thành ký ức không thể quên về lòng dũng cảm và tình đồng đội.

Lào Cai18/03/2026Lý Văn Hùng (Đoàn thanh niên xã khánh hoà tỉnh lào cai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Lý Văn Hùng, sinh ngày 14 tháng 8 năm 1952, quê ở xã Khánh Hòa, tỉnh Lào Cai. Năm 1971, tôi rời quê lên đường nhập ngũ, mang theo lời dặn của cha: “Đi bộ đội thì phải vững vàng, dù khó khăn cũng không được lùi bước.”

Tôi được phân công làm lái xe vận tải trên tuyến đường Trường Sơn. Những năm đó, con đường này là huyết mạch nối hậu phương với tiền tuyến, nhưng cũng là nơi bom đạn ác liệt nhất.

Tôi còn nhớ rõ một chuyến đi vào cuối năm 1972. Đêm hôm đó, tôi được giao nhiệm vụ chở hàng vượt qua một đoạn đường mà anh em thường gọi là “con dốc không tên”. Gọi vậy vì nó không có trên bản đồ, nhưng ai đi qua cũng nhớ, vì quá nguy hiểm.

Con dốc cao và trơn trượt, hai bên là vực sâu. Đặc biệt, đây là nơi máy bay địch thường xuyên đánh phá.

Trước khi xuất phát, anh em trong đơn vị nhắc nhau:
“Qua được dốc là coi như hoàn thành nửa nhiệm vụ.”

Tôi lái xe chầm chậm tiến lên. Động cơ gầm nhẹ, bánh xe bám từng chút một vào mặt đường ướt.

Đang leo dốc, bất ngờ từ xa vang lên tiếng máy bay. Tim tôi như thắt lại.

Không thể quay đầu, cũng không thể dừng lại giữa dốc.

Tôi chỉ còn một cách: tiếp tục tiến lên.

Bom bắt đầu rơi xuống. Đất đá từ trên cao trút xuống, khói bụi mù mịt. Có lúc tôi gần như không nhìn thấy đường.

Trong khoảnh khắc đó, tôi chỉ nghĩ đến một điều:
phải đưa xe qua dốc, bằng mọi giá.

Tôi siết chặt tay lái, giữ vững hướng đi. Chiếc xe rung lên dữ dội nhưng vẫn tiến lên từng chút một.

Khi xe vượt qua được đỉnh dốc, tôi mới dám thở phào.

Nhìn lại phía sau, con dốc đã bị bom cày nát.

Nếu chậm vài phút, có lẽ tôi đã không thể qua được.

Đến điểm giao hàng, tôi bước xuống xe, chân vẫn còn run.

Nhưng trong lòng tôi lại dâng lên một cảm giác rất lạ — vừa sợ, vừa tự hào.

Tôi hiểu rằng, trong chiến tranh, có những con đường không có tên,
nhưng lại được ghi nhớ bằng chính sự sống và lòng dũng cảm của những người đã đi qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn