Con dốc không tên trên đường Trường Sơn
Ông Nguyễn Văn Thành, 83 tuổi, ở Gia Viễn, gọi đó là “con dốc không tên” – nhưng lại là nơi ông không thể quên suốt cuộc đời.
“Năm 1968, đơn vị tôi hành quân qua một con dốc rất dài. Dốc cao, trơn, lại nằm trong tầm đánh phá thường xuyên”, ông kể.
Mỗi người mang theo hơn 20kg hành trang. “Đi vài bước là phải dừng lại thở”.
Đang leo dốc, máy bay bất ngờ xuất hiện. “Không có chỗ trú, chúng tôi phải ép mình sát đất”.
Bom nổ làm đất đá đổ xuống từ trên cao. Một đồng đội phía sau trượt chân, lăn xuống dốc.
“Chúng tôi không kịp kéo lại”, ông nói, giọng chùng xuống.
Sau trận đó, đơn vị tiếp tục hành quân, nhưng không ai còn nói chuyện.
“Có những con đường không có tên, nhưng lại ghi lại những mất mát lớn nhất”, ông nói.



