CON DỐC MÙA KHÔ
CON DỐC MÙA KHÔ
Mùa khô năm ấy, đất rừng nứt toác dưới cái nắng bỏng rát. Những đoàn quân hành quân qua dãy núi chỉ còn nhìn thấy bụi đỏ phủ kín lối đi. Đơn vị của anh Hoàng phải vượt qua một con dốc dài hun hút để đưa hàng ra tiền tuyến.
Người lính nào cũng gầy đi sau nhiều tháng chiến đấu. Ba lô trên vai nặng đến mức mỗi bước chân đều như kéo theo cả mặt đất.
Anh Hoàng là người đi đầu.
Không phải vì anh khỏe nhất, mà vì anh thuộc từng khúc cua trên con dốc ấy. Anh biết chỗ nào có đá lở, chỗ nào dễ trượt chân.
Mỗi lần có người mệt tụt lại phía sau, anh đều quay xuống giúp mang bớt đồ.
“Ráng thêm chút nữa thôi,” anh thường động viên đồng đội.
Có những hôm nắng nóng đến nghẹt thở, nước trong bi đông chỉ còn vài ngụm cuối cùng. Nhưng anh vẫn nhường cho chiến sĩ trẻ hơn.
Một buổi trưa, khi đoàn quân đang leo dốc, máy bay địch bất ngờ xuất hiện.
Tiếng bom dội xuống vang rền khắp sườn núi.
Mọi người lao vào mép đá trú ẩn.
Giữa khói bụi mù mịt, một chiến sĩ trẻ bị thương nằm kẹt giữa lối đi.
Anh Hoàng lập tức lao ra kéo đồng đội vào nơi an toàn.
Quả bom thứ hai nổ ngay gần đó.
Đất đá đổ ập xuống con dốc.
Khi đồng đội tìm thấy anh, đôi tay anh vẫn còn giữ chặt người lính trẻ vừa được cứu.
Nhiều năm sau chiến tranh, con dốc ngày xưa đã thành con đường lớn xuyên núi. Xe cộ qua lại tấp nập, không ai còn biết nơi ấy từng in dấu chân của biết bao người lính.
Chỉ những người từng đi qua mùa khô năm ấy mới hiểu rằng có những con dốc được giữ bằng cả tuổi thanh xuân của một thế hệ.


