Con dốc pháo
Con dốc hôm ấy không có gì đặc biệt nếu nhìn từ xa.
Chỉ là một con dốc giữa núi rừng.
Nhưng với những người kéo pháo, nó là một thử thách.
Khẩu pháo nặng.
Đường lại hiểm trở.
Mọi người ghì dây, giữ pháo, từng bước một đưa nó qua con dốc.
Rồi trong một khoảnh khắc nguy hiểm, Tô Vĩnh Diện đã dùng thân mình để chèn pháo.
Anh hy sinh.
Con dốc vẫn còn đó.
Khẩu pháo tiếp tục được giữ lại.
Nhưng người lính thì không còn trở về.
Nhiều năm sau, người ta gọi tên anh trong những trang sách.
Nhưng nếu được trở lại con dốc năm xưa, có lẽ chẳng cần những lời quá lớn.
Chỉ cần nhìn xuống con đường.
Nhìn khẩu pháo.
Và nhớ rằng đã từng có một người lính đứng ở đó.
Một khoảnh khắc rất ngắn đã làm nên một cái tên sống rất lâu.



