Cựu chiến binh

Con Dốc Sương Mù

Ninh Bình28/04/2026Bùi Xuân Quỳnh (Xã Khánh Thiện)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm kháng chiến, ở một vùng rừng núi xa xôi, có một con dốc quanh năm phủ sương. Con dốc không dài, nhưng lại nằm đúng trên tuyến đường vận chuyển quan trọng. Mỗi chuyến đi qua đều phải thật cẩn thận, vì chỉ cần sơ sẩy là có thể trượt ngã xuống sườn núi.

Ban ngày, con dốc mờ mịt trong sương, nhìn không rõ lối. Ban đêm, sương càng dày hơn, chỉ thấy thấp thoáng bóng người đi trước. Những bước chân nối nhau, người sau bám theo người trước, lặng lẽ vượt qua.

Có một lần, một đoàn vận chuyển đi qua vào lúc trời vừa tối. Sương xuống rất nhanh, che kín cả lối đi. Người dẫn đường phải dừng lại nhiều lần để xác định hướng. Mỗi bước đi đều chậm và chắc, không ai dám vội.

Đến giữa dốc, bất ngờ có người trượt chân. Cả đoàn lập tức dừng lại. Những người gần đó nhanh chóng giữ lại, không để trượt sâu hơn. Hàng hóa được chuyền tay nhau giữ chặt. Sau một lúc ổn định, mọi người mới tiếp tục đi.

Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu sự nguy hiểm của con dốc ấy. Dù vậy, chuyến đi vẫn phải tiếp tục, vì phía trước đang chờ.

Sau nhiều giờ, cả đoàn cũng vượt qua được con dốc sương mù. Khi xuống đến đoạn đường bằng, ai cũng thở phào, nhưng vẫn giữ im lặng. Chỉ cần nhìn nhau là đủ hiểu những gì đã trải qua.

Chiến tranh qua đi, con dốc ấy có thể đã được mở rộng, không còn sương mù dày đặc như trước. Nhưng với những người từng đi qua, nó vẫn là một ký ức rõ ràng—nơi mỗi bước chân đều cần sự cẩn trọng, nơi con người dựa vào nhau để vượt qua khó khăn trong những ngày tháng không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn