CON ĐƯỜNG BẮT ĐẦU TỪ MỘT LỜI GIAO NHIỆM VỤ
CON ĐƯỜNG BẮT ĐẦU TỪ MỘT LỜI GIAO NHIỆM VỤ
CON ĐƯỜNG BẮT ĐẦU TỪ MỘT LỜI GIAO NHIỆM VỤ
Đầu năm 1959.
Trong một căn phòng kín, Võ Bẩm nhận một nhiệm vụ đặc biệt.
Mở một con đường xuyên qua Trường Sơn.
Không tiếng kèn xuất quân.
Không cờ hoa.
Không một lời công khai.
Chỉ có một mệnh lệnh: tuyệt đối bí mật.
Phía trước ông là Trường Sơn rộng lớn, hiểm trở. Rừng sâu nối tiếp rừng sâu. Những con đường mòn gần như không có trên bản đồ. Nhưng phía bên kia núi là chiến trường đang chờ từng chuyến hàng, từng khẩu súng, từng người lính.
Võ Bẩm hiểu rằng, nếu con đường ấy không được mở, sẽ có những người không thể đến được nơi cần đến.
Ông cùng những cán bộ, chiến sĩ đầu tiên bắt đầu đi.
Họ đi trong rừng.
Đi qua những dốc núi dựng đứng.
Có những ngày chỉ nghe tiếng lá rừng và tiếng bước chân.
Không ai biết con đường ấy sẽ dài đến đâu.
Cũng không ai biết bao nhiêu người sẽ nằm lại trên đó.
Nhưng từng nhát cuốc được bổ xuống.
Từng thân cây được phát đi.
Từng lối mòn được nối lại thành đường.
Một con đường lớn dần lên từ những bước chân nhỏ bé.
Đó là những ngày đầu của Đoàn 559 — lực lượng về sau trở thành Bộ đội Trường Sơn Anh hùng. Võ Bẩm là Đoàn trưởng đầu tiên của đơn vị, người được giao tổ chức nhiệm vụ mở tuyến đường chiến lược này.
Có lẽ khi ấy, chẳng ai có thể hình dung con đường trước mắt rồi sẽ dài hàng vạn kilômét, xuyên qua núi rừng, nối hậu phương với chiến trường và trở thành một phần của lịch sử dân tộc.
Nhưng lịch sử đôi khi bắt đầu như thế.
Không bắt đầu bằng những điều lớn lao.
Mà bắt đầu từ một nhóm người lặng lẽ bước vào rừng.
Võ Bẩm đi trước.
Sau lưng ông là những người lính đầu tiên.
Và phía trước họ là một con đường chưa từng có.
Có những con đường được tạo nên từ đất đá.
Còn có những con đường được mở bằng niềm tin rằng, dù phía trước là núi cao hay bom đạn, nhất định phải có một lối đi cho Tổ quốc.



