Con đường bí mật qua bãi mía
Bãi mía nhà ông Năm rộng, lá mía cao quá đầu. Du kích thường đi xuyên qua đó để tránh địch. Ông Năm không nói với ai, chỉ lặng lẽ mở một lối nhỏ.
Một lần, địch vào làng, nghi có đường bí mật. Chúng lục soát bãi mía, dùng dao chém loạn xạ. Ông Năm đứng nhìn mà ruột đau, vì mía sắp đến mùa thu hoạch.
Nhưng ông không ngăn. Ông giả vờ giận dữ: “Chém mía của tui thì lấy gì mà ăn!” Địch tưởng ông tiếc của, càng không nghi ngờ.
Khi địch đi, ông Năm lại âm thầm dựng lại lối đi. Ông nói: “Mía gãy còn mọc lại, người bị bắt thì khó.”
Nhờ bãi mía ấy, nhiều lần du kích thoát vây. Sau chiến tranh, ông Năm thu hoạch mía, nấu đường chia cho bà con. Mọi người nhớ rằng bãi mía không chỉ cho mật ngọt, mà còn che chở cả làng trong những ngày nguy hiểm.


