Bài viết

CON ĐƯỜNG CHỈ CÓ MỘT

Người ta thường nói, tuổi 17 là tuổi của những mộng mơ và hoài bão xanh trong. Nhưng với người thiếu niên ấy, tuổi 17 lại là một sự lựa chọn – lựa chọn đứng về phía Tổ quốc, dù biết con đường phía trước có thể phải trả giá bằng chính mạng sống của mình. Giữa những ngày tháng đất nước chìm trong lầm than dưới ách thực dân, người con của vùng đất Hà Tĩnh mang bí danh “Trọng con” đã sớm ý thức được rằng: có những lý tưởng lớn hơn cả tuổi trẻ, và có những trách nhiệm không cho phép người

Lào Cai28/04/2026Nguyễn Thị Lan Anh (Chi đoàn trường Tiểu học Đồng Khê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người ta thường nói, tuổi 17 là tuổi của những mộng mơ và hoài bão xanh trong. Nhưng với người thiếu niên ấy, tuổi 17 lại là một sự lựa chọn – lựa chọn đứng về phía Tổ quốc, dù biết con đường phía trước có thể phải trả giá bằng chính mạng sống của mình. Giữa những ngày tháng đất nước chìm trong lầm than dưới ách thực dân, người con của vùng đất Hà Tĩnh mang bí danh “Trọng con” đã sớm ý thức được rằng: có những lý tưởng lớn hơn cả tuổi trẻ, và có những trách nhiệm không cho phép người ta chần chừ. Ngày 8/2/1931, giữa buổi mít tinh tại Sài Gòn, khi hiểm nguy ập đến, Lý Tự Trọng đã không do dự. Phát súng anh nổ ra để bảo vệ đồng chí không chỉ là hành động trong khoảnh khắc, mà là kết quả của một niềm tin đã được hun đúc từ trước: sẵn sàng hy sinh để bảo vệ cách mạng. Khoảnh khắc ấy, một người thanh niên mười bảy tuổi đã bước qua ranh giới của nỗi sợ, để trở thành biểu tượng của lòng quả cảm. Bị bắt, bị giam cầm trong ngục tối Khám Lớn, anh phải đối mặt với những trận đòn tra tấn tàn khốc. Nhưng đáng sợ hơn cả đòn roi là những lời dụ dỗ ngọt ngào mà kẻ thù giăng ra: chúng hứa hẹn tự do, hứa hẹn một con đường sống nếu anh chịu khuất phục. Ở tuổi mười bảy, đứng trước ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa đau đớn và giải thoát, anh đã chọn điều không dễ dàng: giữ trọn khí tiết của một người chiến sĩ. Sự im lặng của anh trước kẻ thù chính là câu trả lời đanh thép nhất. Trong những giây phút cuối cùng trên pháp trường, khi cái chết đã ở rất gần, anh vẫn giữ cho mình sự bình thản đến lạ thường. Không van xin, không run sợ, anh chọn mặc chiếc áo trắng, hiên ngang cất cao bài Quốc tế ca. Tiếng hát ấy không chỉ vang lên giữa pháp trường năm ấy, mà còn vang vọng đến hôm nay như một lời khẳng định: lý tưởng có thể khiến con người trở nên bất tử. “Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác.” Đó không chỉ là một câu nói. Đó là sự kết tinh của cả một cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ, là lời nhắn gửi của một người mười bảy tuổi dành cho muôn thế hệ mai sau: rằng tuổi trẻ chỉ thật sự có ý nghĩa khi được đặt trong mối liên hệ với Tổ quốc và nhân dân. Câu nói ấy đã trở thành kim chỉ nam, thành ngọn lửa mồi cho hàng triệu trái tim thanh niên Việt Nam suốt hai cuộc kháng chiến trường kỳ. Nó nhắc nhở chúng ta rằng: Hoa lửa không chỉ nở ra từ bom đạn, mà nở ra từ sự lựa chọn sống có lý tưởng. Chúng ta đang sống trong những ngày hòa bình, nơi "hoa lửa" không còn là khói súng, mà là ngọn lửa của sự sáng tạo, cống hiến và hội nhập. Là một Đoàn viên ưu tú, tôi hiểu rằng mình không cần phải đứng trước họng súng để chứng minh lòng yêu nước, nhưng tôi cần bản lĩnh của Lý Tự Trọng để đối mặt với những cám dỗ và thử thách của thời đại mới. Lịch sử không nằm yên trong những trang sách cũ. Nó chảy trong huyết quản, nhắc nhở mỗi chúng ta rằng: Để có một Việt Nam hùng cường, con đường của thanh niên vẫn mãi là con đường dấn thân và phụng sự. Đứng trước anh linh của tiền nhân và nhìn vào màu cờ Tổ quốc thắm đỏ, chúng ta – thế hệ thanh niên Việt Nam hôm nay – hiểu rằng: Hòa bình không phải là khoảng lặng của lịch sử, mà là thành quả của máu xương và những năm tháng tuổi trẻ gửi lại nơi chiến trường. Chúng ta xin hứa sẽ tiếp nối ngọn lửa của lý tưởng "không có con đường nào khác ngoài con đường cách mạng". Trong thời đại 4.0, "cách mạng" chính là cuộc chiến chống lại sự lạc hậu, nghèo nàn và vô cảm. Thanh niên Việt Nam nguyện là lực lượng xung kích, dùng tri thức làm vũ khí, dùng khát vọng làm động cơ để đưa con tàu dân tộc vươn ra biển lớn, viết tiếp những trang sử vàng bằng trí tuệ và bản lĩnh của người Việt. Tôi – một đoàn viên, một giáo viên nơi vùng cao – nhiều lần tự hỏi mình câu hỏi ấy. Trước những lớp học còn thiếu thốn, trước những ánh mắt học trò còn nhiều thiệt thòi, tôi hiểu rằng “cách mạng” hôm nay không phải là cầm súng, mà là kiên trì gieo chữ, là không buông bỏ bất kỳ học sinh nào phía sau, là dám đổi mới để mang tri thức đến gần hơn với các em. Có những ngày mệt mỏi, có những lúc chùn bước, nhưng mỗi khi nghĩ đến một người thanh niên mười bảy tuổi đã dám đánh đổi cả cuộc đời cho lý tưởng, tôi lại thấy mình không có quyền dừng lại. Nếu anh đã dám đối diện với cái chết, thì tôi càng phải dám đối diện với những thử thách của chính mình – dù nhỏ bé nhưng không kém phần bền bỉ. Thời “hoa lửa” hôm nay không còn rực sáng bởi khói súng, mà cháy âm ỉ trong từng hành động giản dị: một bài giảng được chuẩn bị kỹ hơn, một học sinh được quan tâm nhiều hơn, một phương pháp dạy học được đổi mới. Đó là cách thế hệ chúng tôi giữ lửa – lặng lẽ nhưng không tắt. Lịch sử không yêu cầu chúng ta phải trở thành anh hùng theo cách của quá khứ. Nhưng lịch sử luôn đòi hỏi mỗi người trẻ phải sống xứng đáng với những gì đã được trao lại. Và tôi hiểu rằng, tiếp nối “thời hoa lửa” không phải là điều gì lớn lao, mà bắt đầu từ việc không cho phép mình sống hời hợt, lựa chọn trách nhiệm thay vì dễ dãi, lựa chọn cống hiến thay vì thờ ơ. Nếu ngọn lửa năm xưa được thắp lên bằng máu và lòng quả cảm, thì hôm nay, tôi xin giữ ngọn lửa ấy bằng tri thức, bằng sự kiên trì và bằng một lời hứa giản dị nhưng nghiêm túc với chính mình: sẽ sống một tuổi trẻ có ích, sống để khi nhìn lại, tôi có thể tự hào rằng mình đã góp một phần nhỏ bé nhưng chân thành vào hành trình đi lên của quê hương, đất nước. Thời hoa lửa có thể đã lùi xa về mặt thời gian, nhưng tinh thần của nó vẫn rực cháy trong màu áo xanh tình nguyện. Tôi xin hứa sẽ sống một tuổi trẻ rực rỡ nhất – không chỉ sống cho riêng mình, mà sống để tự hào là người con của đất nước Việt Nam anh hùng!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn