Bài viết

CON ĐƯỜNG CHƯA ĐI HẾT

Bắc Ninh07/04/2026Nguyễn Thị Như Quỳnh- THPT Tiên Du số 1 (Liên Bão)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CON ĐƯỜNG CHƯA ĐI HẾT

(Tác giả : Nguyễn Thị Như Quỳnh- THPT Tiên Du số 1)

Trời mùa hạ năm ấy đỏ rực như lửa. Những đám mây bị xé vụn bởi tiếng máy bay gầm rú, treo lơ lửng trên bầu trời Trường Sơn. Cánh rừng xanh ngút ngàn giờ loang lổ những vết cháy đen, như mang trên mình những vết thương chưa kịp lành.

Lan bước nhanh trên con đường mòn quen thuộc, đôi dép cao su mòn vẹt nhưng vẫn chắc chắn. Chiếc túi vải đeo chéo bên vai chứa những bức thư — có cái gấp gọn gàng, có cái đã nhàu nát vì mưa rừng. Cô không biết hết nội dung bên trong, nhưng cô hiểu giá trị của chúng. Đó không chỉ là giấy mực, mà là hy vọng, là lời hẹn sống, là cả một phần của những con người đang ở hai đầu chiến tuyến.

Lan mới mười bảy tuổi. Cái tuổi mà ở nơi khác, người ta còn đang đến trường, còn mơ mộng những điều rất xa xôi. Nhưng ở đây, tuổi của cô được đo bằng số chuyến đi qua rừng, bằng những lần thoát khỏi bom đạn trong gang tấc.

Con đường hôm ấy yên tĩnh một cách lạ thường.

Lan dừng lại, lắng nghe. Không có tiếng chim. Không có tiếng gió. Chỉ có một khoảng im lặng khiến người ta bất an.

Và rồi cô thấy anh.

Một người lính trẻ đang ngồi dựa vào gốc cây, chân phải quấn tạm bằng một mảnh vải đã thấm đỏ. Khẩu súng đặt bên cạnh, nhưng tay anh vẫn đặt gần đó như một phản xạ.

Lan không vội bước ra. Cô quan sát một lúc, rồi mới khẽ lên tiếng:

“Anh… còn tỉnh không?”

Người lính giật mình, lập tức cầm súng lên. Nhưng khi nhìn rõ Lan — một cô gái nhỏ với chiếc túi giao liên — anh thở ra, hạ tay xuống.

“Còn… nhưng chắc không đi xa được nữa,” anh nói, giọng khàn đi.

Lan tiến lại gần. “Anh bị lạc đơn vị à?”

“Ừ. Sau trận càn sáng qua.”

Cô nhìn vết thương của anh, rồi không nói gì, lặng lẽ lấy trong túi ra một ít thuốc và băng lại. Động tác của cô nhanh và gọn, như đã quen từ lâu.

“Em tên gì?” anh hỏi.

“Lan.”

“Anh là Minh.”

Hai cái tên đơn giản, nhưng từ khoảnh khắc đó, họ không còn là hai người xa lạ.

Họ đi cùng nhau từ ngày hôm đó.

Minh không thể đi nhanh, nên Lan phải điều chỉnh lộ trình. Những con đường quen thuộc giờ trở nên dài hơn, nguy hiểm hơn. Có lúc họ phải vòng qua những khu vực bị đánh phá, có lúc phải lội suối hàng giờ để tránh dấu vết.

Ban ngày, họ di chuyển trong im lặng. Ban đêm, khi rừng tối đen và chỉ còn ánh lửa nhỏ, họ mới nói chuyện.

Minh kể về Hà Nội.

Anh kể về hồ nước phẳng lặng như gương, nơi buổi sáng có người đi tập thể dục, buổi chiều có những đôi bạn trẻ ngồi bên nhau. Anh kể về những con phố có hàng cây xanh, về mùa thu lá rơi vàng cả một góc trời.

Lan nghe, mắt sáng lên.

“Đẹp thật…” cô nói khẽ. “Em chưa bao giờ đi xa khỏi làng.”

Minh nhìn cô. “Sau này nhất định phải đi.”

“Sau này…” Lan lặp lại, như thử nếm một điều gì đó rất xa xỉ.

Một lúc sau, Minh hỏi: “Nếu hết chiến tranh, em muốn làm gì?”

Lan suy nghĩ rất lâu.

“Em muốn đi thật nhiều nơi,” cô nói. “Xem hết những chỗ mà trước giờ chỉ được nghe kể.”

Minh cười nhẹ. “Vậy nhớ dẫn anh theo.”

Lan không trả lời ngay. Nhưng trong ánh mắt cô, lần đầu tiên có một thứ gì đó không phải là lo lắng hay cảnh giác.

Chiến tranh không cho người ta yên lâu.

Một buổi trưa, khi họ đang băng qua một khoảng trống giữa rừng, tiếng máy bay đột ngột vang lên. Không có thời gian để suy nghĩ.

“Chạy!” Minh hét.

Nhưng đã quá muộn.

Tiếng bom rít xuống, xé toạc không khí. Minh lao tới, đẩy Lan xuống một hố đất gần đó. Cô chưa kịp phản ứng thì một tiếng nổ chói tai vang lên.

Mọi thứ chìm vào im lặng.

Khi Lan tỉnh dậy, trời đã xám lại. Khói còn lơ lửng trong không khí, mùi đất cháy và thuốc súng nồng nặc.

“Minh…” cô gọi.

Không có tiếng trả lời.

Cô bò ra khỏi hố, chân run lên. Xung quanh là những mảnh cây gãy, đất đá văng tung tóe.

“Minh!” cô gọi lớn hơn.

Nhưng chỉ có gió.

Lan đi tìm. Cô lật từng mảnh đất, từng cành cây. Tay cô trầy xước, nhưng cô không dừng lại.

Cho đến khi cô thấy chiếc khăn.

Chiếc khăn Minh từng buộc trên tay. Nó cháy xém một góc, dính đầy đất.

Lan cầm lấy. Lần này, cô không gọi nữa.

Cô đứng đó rất lâu.

Rồi cô cẩn thận gấp chiếc khăn lại, đặt vào túi — nơi vẫn còn những bức thư chưa kịp trao.

Cô không khóc.

Chỉ quay lưng, và tiếp tục bước đi.

Những năm sau đó, chiến tranh vẫn tiếp diễn.

Lan vẫn là giao liên. Cô đi qua vô số con đường, gặp vô số con người. Có người ở lại, có người không.

Nhưng cô không bao giờ kể lại câu chuyện của mình.

Chỉ có chiếc khăn vẫn luôn ở trong túi, như một lời nhắc nhở về một con đường đã từng có hai người đi cùng.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.

Hà Nội yên bình như trong lời kể ngày xưa.

Một buổi chiều thu, có một người phụ nữ đứng lặng bên hồ. Lá vàng rơi nhẹ xuống mặt nước, tạo thành những vòng tròn lan rộng.

Bà đứng đó rất lâu.

Có người đi qua, tò mò hỏi: “Bà đang chờ ai à?”

Người phụ nữ mỉm cười, rất nhẹ.

“Không,” bà nói. “Tôi đang nhớ một con đường.”

Người kia không hiểu, chỉ gật đầu rồi đi tiếp.

Người phụ nữ — Lan — nhìn xuống mặt nước. Trong làn sóng lăn tăn, bà như thấy lại cánh rừng năm ấy, thấy một chàng trai trẻ với nụ cười bình thản giữa bom đạn.

Một con đường hiện ra trong ký ức.

Con đường ấy vẫn còn đó.

Chỉ là người đi cùng đã không còn.

Lan khẽ nói, như thể người kia vẫn nghe thấy:

“Chúng ta… vẫn chưa đi hết con đường ấy.”

Gió thổi qua, mang theo hương của mùa thu — dịu dàng, yên bình.

Khác xa với mùi của thời hoa lửa.

Nhưng có những điều, dù chiến tranh đã qua đi, vẫn còn ở lại mãi mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn