Con Đường Có Bóng Tre
Tựa đề: Con Đường Có Bóng Tre
Năm 1972, con đường đất dẫn vào làng chạy dài giữa hai hàng tre già. Mỗi khi gió thổi, tre nghiêng xuống, tạo thành những bóng đổ đan xen như sóng lặng trên mặt đất.
Người trong làng quen gọi đó là “đường tre”.
Không ai nhớ ai trồng từ bao giờ.
Chỉ biết từ khi họ sinh ra, con đường đã có tre đứng hai bên.
Tú là người hay đi con đường đó nhất.
Cậu không vội. Cũng không chậm. Chỉ đi vừa đủ để nghe tiếng lá tre chạm vào nhau phía trên đầu.
“Mày đi hoài vậy không chán à?” bạn cậu hỏi.
Tú lắc đầu:
“Không. Nghe giống như có người đi cùng.”
Bạn cười:
“Tre thì làm gì biết đi.”
Tú không giải thích.
Chỉ tiếp tục đi.
Năm 1973, chiến sự khiến nhiều người rời làng tạm thời. Con đường tre vắng hơn trước. Gió vẫn thổi, nhưng tiếng chân người thưa dần.
Có những ngày, Tú đi một mình.
Nhưng cậu vẫn nghe tiếng lá tre như có ai đó đi song song.
Một buổi chiều, Tú gặp một người đàn ông đứng dựa vào gốc tre.
Áo bạc màu, vai đeo túi vải cũ.
“Đường này dẫn vào làng à cháu?” người đó hỏi.
Tú gật đầu.
Người kia nhìn hàng tre rất lâu:
“Tre ở đây đứng lâu thật.”
Tú hỏi:
“Chú đi đâu vậy?”
Người kia im lặng một lúc.
Rồi nói:
“Đi tìm một con đường cũ.”
Tú không hiểu hết, nhưng không hỏi thêm.
Hai người đi cùng một đoạn đường.
Không nhanh.
Không chậm.
Chỉ nghe tiếng tre trên đầu.
Năm 1974, một trận gió lớn làm vài cây tre nghiêng xuống đường. Người trong làng phải chặt bớt để mở lối đi.
Con đường trống hơn trước.
Tú đứng nhìn rất lâu.
Có cảm giác thiếu đi điều gì đó, nhưng không gọi tên được.
Dưới gốc tre, cậu thấy có một mảnh vải buộc lại, trên đó viết:
“Nếu còn đi qua đây, nghĩa là đường vẫn chưa mất.”
Không ký tên.
Tú đứng im.
Rồi bước tiếp.
Năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Người trở về làng nhiều hơn. Con đường tre lại có tiếng bước chân đều đặn.
Tre hai bên được trồng lại chỗ bị gãy.
Con đường dần như cũ.
Một buổi chiều, Tú gặp lại người đàn ông năm xưa.
Không còn áo bụi đường nữa.
Chỉ là một người đi bộ bình thường.
Người đó nhìn hàng tre:
“Vẫn còn.”
Tú gật đầu:
“Vẫn còn.”
Hai người không nói gì thêm.
Chỉ đi một đoạn ngắn trên con đường tre.
Gió thổi qua.
Lá tre chạm nhau, tạo thành âm thanh quen thuộc.
Người kia nói nhỏ:
“Con đường này không dài.”
Tú đáp:
“Nhưng đi hoài không hết.”
Người kia cười.
Rồi dừng lại.
Không đi tiếp nữa.
Tú bước thêm vài bước, rồi quay lại nhìn.
Con đường tre vẫn ở đó.
Không thay đổi nhiều.
Nhưng đủ để người ta biết rằng:
có những lối đi không cần dài… chỉ cần luôn có người quay lại bước tiếp.



