Bài viết

Con Đường Có Dấu Chân Cũ

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Con Đường Có Dấu Chân Cũ

Năm 1971, cuối làng có một con đường đất nhỏ dẫn qua bãi cỏ rồi vòng lên triền đồi. Đường không rộng, cũng không thẳng, nhưng ngày nào cũng có người đi qua.

Mỗi mùa mưa, dấu chân cũ bị xóa đi. Mỗi mùa nắng, bụi lại phủ lên từng vết đường.

Nhưng con đường thì vẫn ở đó.

Nam là người hay đi con đường ấy nhất.

Không phải vì cần đi đâu xa, mà vì cậu thích cảm giác bước đi trên những nơi đã có người từng bước qua.

“Đi hoài vậy không chán à?” bạn hỏi.

Nam đáp:
“Không. Vì mỗi ngày nó khác.”

Năm 1972, con đường trở nên vắng hơn. Nhiều người rời làng tạm thời, chỉ còn gió và cỏ mọc ven đường.

Nam vẫn đi.

Một buổi chiều, cậu gặp một người đàn ông đứng giữa đường, nhìn xuống đất rất lâu.

“Đường này dẫn lên đồi à?” người đó hỏi.

Nam gật đầu.

Người kia bước chậm:

“Đường này có lâu chưa?”

Nam suy nghĩ:
“Từ lâu lắm rồi.”

Người kia mỉm cười:
“Vậy chắc có nhiều người đi qua.”

Nam gật đầu.

Người đó nhìn xuống đất:

“Nhưng dấu chân thì mất hết rồi.”

Nam nói:
“Dấu chân mất, nhưng đường vẫn còn.”

Người kia im lặng.

Rồi đi tiếp cùng cậu một đoạn.

Năm 1974, mưa lớn làm xói mòn một phần con đường. Có chỗ sạt xuống, có chỗ phải đi vòng.

Người ta bảo nên làm lại đường mới.

Nhưng Nam vẫn đi con đường cũ.

Một ngày, cậu thấy trên đất bùn có một dấu giày in sâu hơn bình thường, còn khá rõ.

Không biết của ai.

Nhưng cậu đứng nhìn rất lâu.

Rồi bước theo.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Con đường được sửa lại, rộng hơn, dễ đi hơn.

Người đi lại đông hơn trước.

Nhưng Nam vẫn thích đi đoạn cũ.

Một buổi sáng, cậu gặp lại người đàn ông năm xưa.

Không còn đứng giữa đường nữa, mà đang đi về phía làng.

Người đó nhìn quanh:

“Đường này thay đổi rồi.”

Nam đáp:
“Chỉ mặt thôi.”

Người kia hỏi:
“Còn gì không đổi?”

Nam nhìn xuống đất:

“Cách nó dẫn người ta đi.”

Người kia cười nhẹ.

Rồi dừng lại.

Nam tiếp tục đi một mình.

Con đường đất vẫn kéo dài, có chỗ mới, có chỗ cũ.

Nhưng trong lòng Nam, nó vẫn là một lối quen thuộc.

Vì có những con đường không được nhớ bằng hình dáng,

mà được nhớ bằng tất cả những bước chân đã từng đi qua nó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn