Cựu chiến binh

CON ĐƯỜNG CÓ HÀNG TRE

Tuyên Quang12/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CON ĐƯỜNG CÓ HÀNG TRE

Ở một ngôi làng nhỏ có con đường đất chạy dọc theo cánh đồng. Hai bên đường là những hàng tre xanh rì, mỗi khi gió thổi lại phát ra tiếng xào xạc như lời thì thầm.

Ngày còn nhỏ, Nam thường cùng cha đi trên con đường ấy.

Cha anh là một người thợ mộc. Ông không giàu có nhưng luôn dạy con một điều:

— Làm người, trước hết phải biết giữ lời.

Nam nhớ câu nói ấy hơn bất cứ bài học nào.

Một ngày, cha Nam phải rời quê.

Trước lúc đi, ông đưa cho con một chiếc thước gỗ.

— Giữ lấy. Sau này con sẽ cần.

Nam hỏi:

— Bao giờ cha về?

Ông nhìn con rồi đáp:

— Khi con đủ lớn để tự làm một chiếc bàn cho mẹ.

Nam cười:

— Vậy con sẽ lớn thật nhanh.

Nhưng ông không trở về vào mùa hè năm ấy.

Cũng không trở về vào mùa hè năm sau.

Nam lớn lên trong căn nhà chỉ còn mẹ.

Anh học nghề mộc từ những người trong làng. Mỗi lần cầm chiếc thước gỗ của cha, anh lại nhớ lời dặn năm xưa.

Năm hai mươi tuổi, Nam làm được chiếc bàn đầu tiên.

Anh đặt nó giữa nhà rồi gọi mẹ:

— Mẹ xem này.

Mẹ anh sờ lên mặt bàn.

— Đẹp lắm.

Nam hỏi:

— Cha mà nhìn thấy chắc sẽ vui phải không mẹ?

Mẹ mỉm cười.

— Chắc chắn rồi.

Nhiều năm sau, Nam trở thành người thợ mộc giỏi nhất vùng.

Anh sửa nhà cho người nghèo, đóng bàn ghế cho trường học và thường giúp những gia đình không có tiền mua đồ mới.

Mỗi khi ai đó hỏi:

— Sao anh không tính tiền công?

Nam chỉ cười:

— Cha tôi dạy rằng thứ quý nhất không phải tiền.

Một buổi chiều, Nam nhận được tin có một người đàn ông lớn tuổi đang tìm mình.

Anh bước ra cổng.

Người đàn ông đứng dưới hàng tre.

Mái tóc đã bạc.

Gương mặt có nhiều nếp nhăn.

Nam nhìn ông rất lâu.

Chiếc thước gỗ trong tay anh rơi xuống đất.

— Cha?

Người đàn ông gật đầu.

— Cha về rồi.

Nam không nói gì.

Anh bước đến.

Hai cha con đứng trước hàng tre, im lặng rất lâu.

Cuối cùng Nam hỏi:

— Cha đã đi đâu suốt những năm ấy?

Người cha cúi đầu.

— Cha có những việc chưa thể trở về.

Nam không hỏi thêm.

Anh chỉ nhặt chiếc thước gỗ lên.

— Cha còn nhớ cái này không?

Người cha nhìn chiếc thước.

Đôi mắt ông đỏ lên.

— Cha tưởng con đã quên.

Nam lắc đầu.

— Con chưa từng quên.

Hai cha con cùng đi trên con đường hàng tre.

Con đường vẫn như ngày xưa.

Chỉ có Nam đã lớn hơn rất nhiều.

Người cha nhìn những căn nhà hai bên đường.

— Con làm những căn nhà này sao?

— Một phần thôi.

— Còn chiếc bàn?

Nam cười.

— Con làm được rồi.

Cha anh dừng lại.

— Mẹ con đâu?

Nam im lặng.

Một lúc sau anh mới nói:

— Mẹ mất vài năm trước.

Người cha cúi đầu thật lâu.

— Cha xin lỗi.

Nam nhìn ông.

Trong lòng anh có rất nhiều câu hỏi.

Có cả những điều anh từng trách.

Nhưng cuối cùng, anh chỉ nói:

— Về nhà thôi cha.

Hai chữ ấy khiến người đàn ông bật khóc.

Tối hôm đó, Nam lấy chiếc bàn năm xưa ra lau lại.

Anh đặt thêm một chiếc ghế bên cạnh.

Cha anh ngồi xuống.

Trên bàn có một bát cơm nóng.

Hai cha con ăn trong im lặng.

Ngoài sân, gió thổi qua hàng tre.

Một lúc sau, người cha nói:

— Cha không xứng đáng để con tha thứ.

Nam nhìn ông.

— Con không biết mình đã tha thứ chưa.

Anh đặt bát xuống.

— Nhưng cha vẫn là cha của con.

Người cha cúi mặt.

Nước mắt rơi xuống bàn.

Đêm ấy, Nam không ngủ.

Anh đứng ngoài sân nhìn con đường có hàng tre.

Anh chợt hiểu rằng có những vết thương không thể biến mất chỉ sau một cuộc gặp.

Nhưng con người vẫn có thể lựa chọn bước tiếp.

Sáng hôm sau, Nam đưa cho cha một chiếc áo mới.

— Cha mặc đi.

Người cha hỏi:

— Con mua cho cha à?

— Vâng.

— Bao nhiêu tiền?

Nam cười:

— Không tính.

Cha anh nhìn con.

— Vì sao?

Nam đáp:

— Vì cha từng dạy con rằng có những thứ không thể tính bằng tiền.

Ngoài kia, nắng sớm chiếu xuống con đường.

Hàng tre lay động trong gió.

Hai cha con cùng bước ra khỏi nhà.

Không ai biết những ngày phía trước sẽ như thế nào.

Nhưng lần này, họ đi cùng nhau.

Và con đường đất năm xưa, sau bao nhiêu mùa mưa nắng, cuối cùng cũng có một cuộc trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn