CON ĐƯỜNG CÒN MÃI GIỮA RỪNG XANH
Sau những năm tháng gắn bó với tuyến đường Trường Sơn, Phạm Thị Hiền đã trải qua biết bao ngày lao động giữa bom đạn, mưa rừng và sạt lở. Những hố bom nối tiếp nhau, những lần làm lại từ đầu, những đoạn đường vừa mở đã phải gia cố liên tục… tất cả đã trở thành một phần ký ức không thể quên.
Ngày chiến tranh kết thúc, chị trở về với cuộc sống bình dị nơi quê nhà. Con đường làng quen thuộc, tiếng gió đồng, những buổi sớm yên bình… tất cả trở nên gần gũi nhưng cũng gợi lại một thời gian khó đã qua.
Trong ký ức của người thanh niên xung phong năm ấy, Trường Sơn vẫn hiện lên rõ ràng: những nhát cuốc giữa rừng sâu, những gánh đất nặng trĩu, những đêm không ngủ để giữ tuyến đường không bị chia cắt. Đó không chỉ là công việc, mà là tuổi trẻ đã sống trọn vẹn cho nhiệm vụ chung.
Cuộc sống sau chiến tranh giản dị hơn, lặng lẽ hơn. Chị ít khi nhắc lại quá khứ, nhưng mỗi khi nhìn thấy những con đường mới hôm nay, chị lại nhớ về những con đường cũ từng được tạo nên bằng mồ hôi, công sức và cả sự hy sinh thầm lặng.
“Thời hoa lửa” của Phạm Thị Hiền khép lại, nhưng con đường Trường Sơn mà chị và đồng đội đã góp phần xây dựng vẫn còn đó – như một minh chứng cho ý chí bền bỉ và sức mạnh của con người Việt Nam trong những năm tháng gian khổ nhất.



