Con đường của Nam
Con đường của Nam
Nam giờ không còn là cậu lính yếu ớt ngày nào. Sau trận sốt hôm ấy, cậu như thay đổi.
Một lần hành quân, có một lính trẻ khác mệt lả, tụt lại phía sau.
Nam quay lại, đỡ lấy ba lô của cậu ấy.
“Đi cùng tôi.”
Câu nói ngắn, nhưng đủ để người kia đứng dậy.
Tuấn nhìn thấy, chỉ khẽ gật đầu.
Sau này, khi nhắc lại, Tuấn nói:
“Có những người trưởng thành… không cần ai công nhận.”



