Con đường của những dấu chân thầm lặng
Ở một bản làng miền núi, có một con đường nhỏ dẫn qua rừng, ít ai biết đến. Nhưng trong chiến tranh, đó là tuyến đường quan trọng để vận chuyển lương thực.
Người gùi hàng là những phụ nữ dân tộc. Họ không mang súng, nhưng mỗi người đều gùi trên lưng 30–40kg gạo, muối, thuốc men.
Trong số đó có chị Mỷ, một người phụ nữ nhỏ bé nhưng bền bỉ. Mỗi chuyến đi kéo dài hàng ngày, băng qua suối sâu, đèo cao, có khi gặp cả thú dữ.
Có lần, trời mưa lớn, đường trơn trượt. Một chị trong đoàn bị ngã, gùi hàng rơi xuống vực. Ai nấy đều sững lại.
Chị Mỷ không nói gì, tháo gùi của mình, chia đều cho mọi người, rồi quay lại tìm cách kéo số hàng còn lại lên. Công việc mất cả buổi, nhưng không ai bỏ cuộc.
Đêm đến, họ đốt lửa sưởi ấm. Một người hỏi:
“Có mệt không, Mỷ?”
Chị cười:
“Mệt chứ… nhưng nghĩ đến bộ đội đang chờ, lại thấy nhẹ.”
Những dấu chân của họ in trên con đường đất, lặng lẽ nhưng kiên cường. Không có huân chương, không có tên trong sách sử, nhưng chính họ đã góp phần làm nên những chiến thắng lớn.



