Con đường của những hòn đá
Con đường xuyên rừng không có tên, cũng không có trên bất kỳ tấm bản đồ nào. Nó bắt đầu chỉ bằng những dấu chân mờ nhạt. Người lính đầu tiên đi qua đặt xuống một hòn đá bên lối mòn. Không ai biết vì sao anh làm vậy. Có thể chỉ là thói quen, hoặc để đánh dấu. Người thứ hai thấy vậy, cũng đặt thêm một hòn. Rồi người thứ ba, thứ tư… Dần dần, hai bên đường xuất hiện những hàng đá nhỏ. Khi sương xuống dày, khi mưa làm mờ lối, chính những hòn đá ấy dẫn đường. Minh, một lính mới, lần đầu đi qua con
Con đường xuyên rừng không có tên, cũng không có trên bất kỳ tấm bản đồ nào. Nó bắt đầu chỉ bằng những dấu chân mờ nhạt.
Người lính đầu tiên đi qua đặt xuống một hòn đá bên lối mòn. Không ai biết vì sao anh làm vậy. Có thể chỉ là thói quen, hoặc để đánh dấu.
Người thứ hai thấy vậy, cũng đặt thêm một hòn. Rồi người thứ ba, thứ tư…
Dần dần, hai bên đường xuất hiện những hàng đá nhỏ. Khi sương xuống dày, khi mưa làm mờ lối, chính những hòn đá ấy dẫn đường.
Minh, một lính mới, lần đầu đi qua con đường ấy. Anh hỏi: “Ai đã làm nên con đường này?”
Người đi trước cười: “Những người không đợi được ghi tên.”
Minh im lặng. Đến một khúc quanh, anh cúi xuống, đặt một hòn đá của riêng mình.
Nhiều tháng sau, khi quay lại, anh không nhận ra hòn đá của mình nữa—vì nó đã hòa vào vô số hòn khác. Nhưng con đường thì rõ hơn, rộng hơn.
Anh hiểu rằng có những đóng góp nhỏ bé đến mức không ai nhớ, nhưng lại làm nên điều lớn lao mà ai cũng đi qua.


