Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

“CON ĐƯỜNG CỦA THANH NIÊN”

Lý Tự Trọng (1914–1931), tên thật là Lê Hữu Trọng, là người đoàn viên thanh niên cộng sản đầu tiên của Việt Nam, nổi tiếng với câu nói: "Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng". Anh là chiến sĩ liên lạc dũng cảm, đã bắn chết mật thám Pháp để bảo vệ đồng chí và hy sinh anh dũng ở tuổi 17, trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước

An Giang09/04/2026phường đoàn Mỹ Thới (phường đoàn Mỹ Thới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
“CON ĐƯỜNG CỦA THANH NIÊN”

Trong những năm tháng “hoa lửa” của dân tộc, có những con người tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã sớm chọn cho mình con đường lớn – con đường của cách mạng. Câu chuyện về Lý Tự Trọng, người thanh niên chưa tròn 17 tuổi, là một bản anh hùng ca rực cháy niềm tin và lý tưởng của tuổi trẻ Việt Nam. Sinh ngày 20/10/1914 tại Nakhon Phanom trong một gia đình Việt kiều giàu truyền thống yêu nước, từ nhỏ Lý Tự Trọng (tên thật là Lê Hữu Trọng) đã sớm được hun đúc tinh thần cách mạng. Năm 1926, anh là một trong những thiếu niên ưu tú được lựa chọn sang Quảng Châu học tập dưới sự dìu dắt của Nguyễn Ái Quốc. Tại đây, trong môi trường cách mạng sôi động, cậu thiếu niên nhỏ tuổi nhanh chóng trưởng thành. Anh học tập, rèn luyện, tham gia tổ chức “Thiếu niên tiền phong”, rồi trở thành liên lạc viên tin cậy của tổ chức. Từ một cậu bé xa quê, Lý Tự Trọng đã sớm trở thành một chiến sĩ cách mạng kiên cường. Những biến động dữ dội của phong trào cách mạng quốc tế không làm lung lay ý chí của anh. Khi tình hình chuyển biến, anh được cử trở về hoạt động tại Sài Gòn - Chợ Lớn – một trong những trung tâm đấu tranh sôi nổi nhất lúc bấy giờ. Tại đây, với bí danh Nguyễn Huy, anh vừa làm công nhân, vừa hoạt động bí mật, tổ chức, vận động thanh niên tham gia cách mạng. Ngày 08/02/1931, trong một cuộc мит tinh tuyên truyền của Xứ ủy Nam Kỳ, khi tên mật thám Legrand bất ngờ lao vào bắt giữ đồng chí diễn thuyết, Lý Tự Trọng đã không chần chừ. Giữa vòng vây của kẻ thù, anh rút súng bắn hạ tên mật thám, cứu đồng chí của mình. Tiếng súng ấy không chỉ là hành động tự vệ, mà là tiếng súng của lòng yêu nước, của ý chí không khuất phục. Ngay sau đó, anh bị thực dân Pháp bắt. Trong nhà tù, từ bốt Catinat đến Khám lớn Sài Gòn, dù bị tra tấn dã man, anh vẫn giữ vững khí tiết, không khai báo, không nao núng. Khi bị đưa ra xét xử, trước tòa án của kẻ thù, người thanh niên ấy đã hiên ngang tuyên bố: “Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, chứ không thể là con đường nào khác.” Đó không chỉ là lời nói, mà là chân lý sống, là tuyên ngôn của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam. Tối ngày 20/11/1931, tại Khám lớn Sài Gòn, Lý Tự Trọng bước ra pháp trường khi tuổi đời chưa tròn 17. Giữa vòng vây súng đạn, anh vẫn bình tĩnh, cất cao tiếng hô:
“Việt Nam độc lập muôn năm!”
“Cách mạng Việt Nam thành công muôn năm!” Một con người ngã xuống, nhưng một lý tưởng đã sống mãi. “Câu chuyện thời hoa lửa” của Lý Tự Trọng không chỉ là câu chuyện về lòng dũng cảm, mà còn là biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam – sống có lý tưởng, dám hành động, dám hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, câu nói của anh vẫn vang vọng như lời nhắc nhở đối với thế hệ trẻ. Đặc biệt với tuổi trẻ Mỹ Thới, đó là kim chỉ nam để sống có mục tiêu, học tập, rèn luyện, cống hiến và trưởng thành. Viết tiếp “câu chuyện thời hoa lửa” trong thời bình không còn là cầm súng ra trận, mà là dấn thân trong học tập, lao động, sáng tạo, góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng phát triển. Và hình ảnh người thanh niên năm xưa – Lý Tự Trọng – sẽ mãi là ngọn lửa thiêng, soi sáng con đường của tuổi trẻ Việt Nam hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn