"Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng"
Đồng chí Lý Tự Trọng được nhiều tài liệu lịch sử nhắc đến qua lời khẳng định nổi tiếng trước tòa án thực dân Pháp năm 1931 khi mới 17 tuổi.
Đồng chí Lý Tự Trọng, tên thật là Lê Hữu Trọng, sinh năm 1914 trong một gia đình Việt kiều yêu nước có gốc quê Hà Tĩnh. Từ nhỏ, ông được tiếp cận với các hoạt động yêu nước và sớm tham gia phong trào cách mạng. Sau thời gian học tập tại nước ngoài, đồng chí trở về hoạt động trong các tổ chức cách mạng và làm nhiệm vụ liên lạc cho phong trào ở Nam Kỳ. Những năm cuối thập niên 1920 và đầu thập niên 1930 là giai đoạn phong trào đấu tranh chống thực dân Pháp phát triển mạnh, đặt nhiều cán bộ trẻ trước những thử thách lớn lao.
Ngày 9 tháng 2 năm 1931, tại Sài Gòn, trong một cuộc mít tinh của phong trào cách mạng, Lý Tự Trọng tham gia bảo vệ cán bộ hoạt động bí mật. Sau sự kiện này, ông bị thực dân Pháp bắt giữ và đưa vào giam tại Khám Lớn Sài Gòn. Trong thời gian bị giam cầm, ông phải chịu nhiều hình thức tra tấn nhưng vẫn giữ vững tinh thần đấu tranh. Tại phiên tòa diễn ra vào năm 1931, ông đã trình bày lập trường của mình và đưa ra câu nói thường được nhiều thế hệ nhắc lại: “Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng”.
Sau phiên tòa, Lý Tự Trọng bị thực dân Pháp xử tử khi chưa đầy 17 tuổi. Dù cuộc đời ngắn ngủi, tên tuổi của ông vẫn gắn liền với tinh thần dấn thân của thanh niên Việt Nam trong thời kỳ đấu tranh giành độc lập. Hình ảnh người chiến sĩ trẻ tuổi kiên định trước tòa án thực dân đã trở thành biểu tượng quen thuộc trong nhiều tài liệu lịch sử và giáo dục truyền thống. Đến nay, đồng chí Lý Tự Trọng vẫn thường được nhắc tới như một tấm gương tiêu biểu về lý tưởng cách mạng của tuổi trẻ Việt Nam.



