"Con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng"
Lý Tự Trọng sinh ra trong một gia đình Việt kiều yêu nước tại tỉnh Nakhon Phanom, Thái Lan. Năm 1926, khi mới 12 tuổi, ông được chọn sang Hương Cảng (Trung Quốc) học tập và được Nguyễn Ái Quốc trực tiếp nuôi dạy, đặt tên là Lý Tự Trọng.
Năm 1929, ông được cử về Sài Gòn hoạt động với nhiệm vụ làm liên lạc cho Thành ủy Sài Gòn - Chợ Lớn và Tổng Công hội Nam Kỳ. Dù tuổi đời còn rất trẻ, ông đã thể hiện sự mưu trí, dũng cảm trong việc chuyển giao thư từ, tài liệu cách mạng qua mặt hệ thống mật thám Pháp.
Ngày 9 tháng 2 năm 1931, trong một buổi tuyên truyền kỷ niệm cuộc Khởi nghĩa Yên Bái tại Sài Gòn, để bảo vệ đồng chí đang diễn thuyết, Lý Tự Trọng đã dũng cảm bắn chết tên mật thám Le Grand và bị bắt. Trong ngục tối, ông bị tra tấn dã man nhưng không khai báo. Khi bị Tòa án đại hình kết án tử hình, ông không hề nao núng và dõng dạc tuyên bố: "Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác". Ngày 20 tháng 11 năm 1931, ông bị đưa lên máy chém khi mới 17 tuổi, trở thành tấm gương rực rỡ cho thế hệ trẻ Việt Nam.



