Con đường của thanh niên yêu nước
Tháng 2 năm 1931, tại Sài Gòn, thực dân Pháp tăng cường đàn áp phong trào cách mạng. Trong một cuộc mít tinh kỷ niệm cuộc khởi nghĩa Yên Bái, lực lượng địch bất ngờ nổ súng và truy bắt những người yêu nước. Giữa khung cảnh hỗn loạn ấy, một thanh niên mới 17 tuổi đã bình tĩnh đứng ra bảo vệ cán bộ cách mạng. Người thanh niên đó là Lý Tự Trọng.
Để tạo điều kiện cho đồng chí của mình rút lui an toàn, Lý Tự Trọng đã dùng súng chống trả lực lượng địch. Anh bị bắt sau đó và bị giam trong nhà lao của thực dân Pháp. Trong suốt thời gian bị tra tấn, chúng dùng mọi thủ đoạn dụ dỗ, ép buộc anh khai báo tổ chức, nhưng người thanh niên trẻ tuổi vẫn giữ vững khí tiết, tuyệt đối không phản bội đồng đội.
Tại phiên tòa, thực dân Pháp cho rằng Lý Tự Trọng còn quá nhỏ để tham gia cách mạng. Trước những lời lẽ ấy, anh đã hiên ngang đáp lại bằng câu nói bất hủ:
"Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, chứ không thể có con đường nào khác."
Ngày 21 tháng 11 năm 1931, Lý Tự Trọng bị xử tử khi chưa đầy 18 tuổi. Anh ra pháp trường với tư thế hiên ngang, không hề run sợ trước cái chết. Sự hy sinh của anh đã trở thành nguồn cảm hứng mạnh mẽ cho phong trào thanh niên Việt Nam trong suốt nhiều thế hệ.
Ngày nay, tên tuổi Lý Tự Trọng được đặt cho nhiều trường học, tuyến đường và các giải thưởng dành cho cán bộ Đoàn tiêu biểu. Cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ của anh là minh chứng rằng lòng yêu nước không phụ thuộc vào tuổi tác mà được thể hiện bằng lý tưởng, bản lĩnh và hành động.
Ý nghĩa câu chuyện: Mỗi đoàn viên, thanh niên hôm nay cần tiếp bước tinh thần của Lý Tự Trọng bằng việc không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức, nâng cao bản lĩnh chính trị và sẵn sàng cống hiến vì quê hương, đất nước.



