Con đường của tuổi hai mươi
Những năm 1960, dãy Trường Sơn không chỉ là một dãy núi dài chạy dọc đất nước. Nó trở thành tuyến vận tải chiến lược mang tên Đường Hồ Chí Minh.
Ban ngày, rừng im lặng dưới ánh nắng. Nhưng khi màn đêm buông xuống, từng đoàn xe tải bắt đầu chuyển bánh. Đèn xe được che kín, chỉ còn một vệt sáng nhỏ đủ để người lái nhìn thấy con đường đất ngoằn ngoèo phía trước.
Sau nhiều tháng mở đường, những chuyến hàng đầu tiên bắt đầu được vận chuyển qua Trường Sơn.
Ban đầu, hàng hóa được vận chuyển bằng gùi và thồ. Mỗi người lính mang trên vai 20 đến 30 kg lương thực, thuốc men hoặc đạn dược. Họ đi thành từng đoàn, men theo những con đường nhỏ giữa rừng. Một ngày họ có thể đi 20 đến 30 km. Nhiều đoạn đường phải vượt suối, leo núi hoặc đi qua những vách đá hẹp. Nhưng những đoàn người vẫn nối tiếp nhau đi qua rừng. Mỗi chuyến đi là một bước tiến của tuyến đường Trường Sơn.
Trong những chiếc xe ấy có những người lính mới đôi mươi. Họ đến từ khắp nơi: Hà Nội, Nghệ An, Quảng Bình, Nam Định…
Có người từng là sinh viên, có người là nông dân, có người vừa rời ghế nhà trường. Họ mang theo một chiếc ba lô, vài bộ quần áo, và đôi dép cao su đã mòn.
Một cựu chiến binh sau này kể lại rằng có những chuyến xe đi suốt ba đêm liền giữa bom đạn. Máy bay trinh sát bay vòng trên bầu trời, còn dưới đất là những hố bom vừa nổ.
Nhưng đoàn xe vẫn đi.
Bởi vì phía trước, những người lính ở chiến trường đang chờ đạn dược, lương thực và thuốc men.



