Con đường của tuổi hai mươi
Năm 1968, khi vừa tròn hai mươi tuổi, chàng thanh niên người Thái ở huyện Tuần Giáo đã viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Ngày lên đường, hành trang của anh chỉ có vài bộ quần áo, chiếc võng dù và lời dặn của mẹ: "Đi giúp nước thì phải giữ vững niềm tin."
Đơn vị của anh làm nhiệm vụ mở đường, san lấp hố bom và bảo đảm giao thông trên các tuyến vận chuyển chiến lược. Ban ngày, máy bay địch đánh phá dữ dội, cả đơn vị phải ẩn mình trong hầm. Đêm xuống, dưới ánh đèn dầu được che kín, họ lại cầm cuốc, xẻng, xà beng lao ra mặt đường. Có đoạn vừa san lấp xong thì bom lại cày nát, mọi người lại bắt đầu từ đầu.
Trong một trận đánh phá ác liệt, người đồng đội thân thiết đã hy sinh ngay bên cạnh anh. Nén đau thương, anh cùng đồng đội tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ để đoàn xe không bị gián đoạn.
Ngày hòa bình lập lại, anh trở về quê hương với những mảnh bom còn nằm trong cơ thể. Dù sức khỏe giảm sút, anh vẫn tích cực tham gia công tác xã hội, kể chuyện truyền thống cho học sinh và đoàn viên. Anh thường nói: "Điều quý giá nhất mà Thanh niên xung phong để lại không phải là những con đường, mà là tinh thần dám cống hiến của tuổi trẻ."



