CON ĐƯỜNG CUỐI CÙNG CỦA MẸ NGUYỄN THỊ RƯ
Đọc lại cuộc đời Mẹ Nguyễn Thị Rư, tôi luôn dừng lại rất lâu ở ngày 29/02/1969 – ngày Mẹ hy sinh tại ấp Tầm Lanh, Trung Lập Thượng.
Hôm đó, Mẹ không phải người đứng ngoài cuộc. Mẹ đang tham gia một nhiệm vụ rất nguy hiểm: giải cứu cán bộ cách mạng đang bị thương. Giữa vùng đất bị địch bao vây, máy bay liên tục truy sát, Mẹ vẫn cùng đồng đội tìm cách đưa người bị thương trở về.
Tôi hình dung hình ảnh người phụ nữ 40 tuổi, đã trải qua tù đày, mất chồng, mất con, nhưng vẫn tiếp tục lao vào nơi nguy hiểm nhất. Không phải vì không sợ chết, mà vì Mẹ đặt sinh mạng đồng đội và lý tưởng cách mạng lên trên bản thân mình.
Khoảnh khắc Mẹ bị địch phát hiện và bắn trúng, rồi hy sinh trên đường trở về, không chỉ là một cái chết, mà là sự khép lại của một cuộc đời đã đi trọn con đường cách mạng.
Nhưng chính con đường cuối cùng ấy lại khiến tên tuổi Mẹ sống mãi trong ký ức của quê hương Củ Chi.



