Cựu chiến binh

CON ĐƯỜNG DẪN VỀ MÁI TRƯỜNG

Tuyên Quang18/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CON ĐƯỜNG DẪN VỀ MÁI TRƯỜNG

Mùa xuân năm 1968, chiến tranh diễn ra ác liệt tại nhiều nơi ở miền Nam. Sau cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân, cuộc sống của người dân bị ảnh hưởng nặng nề. Nhiều ngôi nhà bị phá hỏng, nhiều con đường trở nên vắng vẻ, và những đứa trẻ phải tạm xa trường học.

Ở một ngôi làng nhỏ, có cậu bé tên Bình.

Bình rất thích đến trường. Cậu đặc biệt yêu thích môn Toán và luôn mơ ước sau này trở thành kỹ sư để xây dựng những con đường lớn.

Nhưng rồi chiến tranh khiến trường học phải đóng cửa.

Mỗi sáng, thay vì đeo cặp sách đến trường, Bình lại theo mẹ ra đồng.

Một hôm, Bình hỏi:

— Mẹ ơi, bao giờ con mới được đi học lại?

Mẹ nhìn con trai rồi nói:

— Mẹ cũng không biết. Nhưng con đừng quên những gì thầy đã dạy.

Bình gật đầu.

Cậu lấy những viên đá nhỏ trên sân để tự làm các bài toán.

Buổi tối, Bình học dưới ánh đèn dầu.

Một hôm, thầy giáo cũ tìm đến.

Thầy mang theo vài quyển sách.

Thầy nói:

— Trường chưa mở lại được, nhưng việc học của các em không thể dừng lại.

Bình nhận lấy quyển sách.

— Khi nào trường mở lại, em sẽ trở lại ngay.

Thầy mỉm cười:

— Thầy tin em.

Những năm sau đó, Bình vẫn giữ lời.

Cậu học bất cứ khi nào có thể.

Có lúc học dưới mái nhà tạm.

Có lúc học bên bờ ruộng.

Có lúc phải nghỉ học nhiều ngày vì chiến sự.

Nhưng mỗi khi yên ổn, Bình lại mở sách.

Cậu luôn nhớ đến con đường dẫn tới trường.

Ngày trước, con đường ấy đầy tiếng cười của trẻ nhỏ.

Bình tin rằng một ngày nào đó, nó sẽ lại đông vui.

Nhiều năm trôi qua.

Chiến tranh kết thúc.

Bình trở về làng.

Con đường dẫn đến trường vẫn còn đó, nhưng đã bị hư hỏng rất nhiều.

Anh cùng người dân bắt đầu sửa đường.

Người góp đá.

Người góp đất.

Người góp công.

Bình nói:

— Ngày trước chúng ta đi con đường này để đến trường. Bây giờ chúng ta sửa nó để con cháu mình được đi học.

Sau nhiều tháng, con đường hoàn thành.

Ngày khai giảng đầu tiên sau những năm tháng khó khăn, hàng trăm học sinh đi trên con đường mới.

Bình đứng bên đường nhìn các em.

Một cậu bé hỏi:

— Chú ơi, chú cũng từng đi học ở đây sao?

Bình cười:

— Có. Nhưng ngày trước con đường này khác lắm.

— Chú có thích đi học không?

Bình nhìn mái trường phía xa.

— Rất thích. Vì có những năm tháng chú đã phải chờ rất lâu mới được trở lại.

Sau này, Bình trở thành kỹ sư.

Công trình đầu tiên anh tham gia xây dựng chính là một con đường nối ngôi làng với thị trấn.

Mỗi khi đi qua con đường ấy, anh vẫn nhớ đến con đường nhỏ dẫn về mái trường năm xưa.

Có những con đường không chỉ nối những địa điểm, mà còn nối quá khứ với tương lai. Con đường của Bình từng đi qua những năm tháng chiến tranh, nhưng cuối cùng lại dẫn đến một mái trường đầy tiếng cười. Đó cũng là hình ảnh của quê hương sau chiến tranh: từ những gian khó, con người cùng nhau xây dựng lại cuộc sống bằng tri thức, lao động và niềm tin vào ngày mai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn