Cựu chiến binh

CON ĐƯỜNG DẪN VỀ NHÀ

Nguyễn Ngọc Bảo Linh

Quảng Ngãi22/08/2026phường Lê Đại Hành (Phường Lê Đại Hành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một người lính có thói quen nhớ từng con đường quê.

Anh thường nói với đồng đội: “Chỉ cần nhìn đường là tôi biết mình đang ở đâu.”

Anh nhớ con đường đất dẫn vào làng.

Nhớ cây đa bên đường.

Nhớ chiếc giếng cũ.

Nhớ ngôi nhà có hàng rào tre.

Những ký ức ấy giúp anh luôn cảm thấy quê hương ở rất gần.

Nhưng anh không thể trở về.

Nhiều năm sau, một người đồng đội tìm đến quê anh.

Ông đi đúng con đường mà người bạn từng kể.

Cây đa vẫn còn.

Chiếc giếng đã được xây lại.

Hàng rào tre không còn nữa.

Ông đứng trước ngôi nhà cũ và nói:

“Tôi về thay cậu.”

Gia đình nghe vậy xúc động.

Người mẹ đã già.

Bà nhìn con đường rồi nói:

“Nó nhớ con đường này lắm.”

Người đồng đội gật đầu.

Ông hiểu rằng đôi khi quê hương không phải là một khái niệm lớn lao.

Quê hương có thể chỉ là một con đường.

Một hàng cây.

Một cái giếng.

Một mái nhà.

Nhưng với người xa quê, những điều ấy có thể trở thành cả thế giới.

Con đường đã thay đổi theo thời gian.

Nhưng nó vẫn dẫn về một nơi.

Nơi có những người đã chờ đợi.

Nơi có những ký ức không bao giờ mất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn