Con đường đất đỏ
Con đường đất đỏ
Ở cuối làng có một con đường đất đỏ, quanh co dẫn ra bến sông. Người trong làng gọi đó là “con đường tiễn đưa”.
Mùa hè năm 1972, gần như tuần nào cũng có người ra đi từ con đường ấy.
Anh Minh là một trong số đó.
Ngày lên đường, mẹ anh không khóc. Bà chỉ lặng lẽ gói cho anh một nắm cơm, dặn:
“Đi thì đi cho trọn.”
Anh cười, ôm mẹ một cái thật chặt rồi bước đi.
Người trong làng đứng hai bên đường, không ai nói gì. Chỉ có tiếng dép, tiếng bước chân, và tiếng gió thổi qua hàng tre.
Anh Minh quay lại một lần, giơ tay vẫy.
Đó là lần cuối cùng.
Nhiều năm sau, con đường đất đỏ được đổ bê tông. Những vết bánh xe thay cho dấu chân ngày xưa.
Nhưng mỗi lần đi qua đó, mẹ anh Minh – giờ đã già – vẫn dừng lại một chút, nhìn về phía bến sông.
Như thể, nếu đứng đủ lâu, bà sẽ lại thấy một chàng trai trẻ quay đầu vẫy tay lần nữa.



