CON ĐƯỜNG ĐẤT ĐỎ
Tôi từng lái xe vận tải trên tuyến đường Trường Sơn những năm cuối chiến tranh.
Điều ám ảnh tôi nhất là những con đường đất đỏ kéo dài bất tận giữa rừng sâu.
Ban ngày chúng tôi giấu xe dưới tán cây, chỉ đến tối mới bật đèn gầm để chạy. Đường toàn hố bom, nhiều đoạn dốc dựng đứng, chỉ cần sơ sẩy là xe lao xuống vực.
Có lần tôi chở đạn vào chiến trường thì gặp mưa lớn. Xe sa lầy giữa đoạn đường trống. Tôi và phụ xe đào bới suốt hàng giờ mà bánh vẫn không nhúc nhích.
Đúng lúc ấy tiếng máy bay vang lên từ xa.
Chúng tôi hiểu rằng nếu không đưa được xe ra khỏi đó thì cả người lẫn hàng sẽ thành mục tiêu. Hai anh em cắn răng lấy cây, lấy đá lót bánh rồi cố đẩy.
Khi chiếc xe vừa nhích lên được vài mét thì bom bắt đầu trút xuống phía sau. Sức ép hất cả người tôi đập vào cửa xe, tai ù đặc.
Nhưng cuối cùng chúng tôi vẫn đưa được chuyến hàng tới nơi an toàn.
Bây giờ mỗi lần trời mưa, ngửi thấy mùi đất đỏ ẩm, tôi lại nhớ những đêm lái xe xuyên Trường Sơn năm ấy. Một thời tuổi trẻ đầy hiểm nguy nhưng cũng đầy tự hào.


