Con Đường Đất Đỏ
Con Đường Đất Đỏ
Trước khi được trải nhựa, con đường nối xã với huyện chỉ là một dải đất đỏ ngoằn ngoèo.
Mùa nắng bụi mù.
Mùa mưa lầy lội.
Trong chiến tranh, biết bao người đã đi trên con đường ấy.
Thanh niên lên đường nhập ngũ.
Dân công vận chuyển hàng hóa.
Những bà mẹ đi thăm con.
Những người đưa thư.
Sau hòa bình, con đường dần được mở rộng.
Rồi trải nhựa.
Rồi có đèn điện.
Có xe khách.
Một buổi chiều, ông Bình chống gậy đi dọc con đường.
Ông dừng lại rất lâu ở một khúc cua.
Nơi năm xưa mẹ ông từng đứng tiễn con đi.
Dòng người vẫn qua lại.
Ít ai biết nơi ấy từng chứa đựng bao cuộc chia tay.
Nhưng với ông, mỗi mét đường đều mang theo một phần ký ức.



