Cựu chiến binh

Con đường đất đỏ ra đơn vị

Con đường đất đỏ ra đơn vị

Ninh Bình17/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)6 lượt xem0 lượt chia sẻ
Con đường đất đỏ ra đơn vị

Con đường đất đỏ ra đơn vị

Con đường ra khỏi làng vốn rất quen thuộc.

Ngày thường, cậu vẫn đi trên con đường ấy để ra đồng, lên chợ hoặc sang nhà người thân. Nhưng hôm nay, từng bước chân lại mang một ý nghĩa khác.

Mẹ tiễn cậu đến tận đầu ngõ.

Bà không đi xa hơn.

Trước lúc chia tay, bà chỉ dặn:

“Đi đường cẩn thận. Đến đơn vị nhớ viết thư về.”

Cậu quay lại nhìn mẹ rồi gật đầu.

“Vâng, mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe.”

Đoàn người tiếp tục lên đường.

Sau trận mưa đêm, đất đỏ bám đầy gót giày. Có đoạn đường lầy, cả nhóm phải bước chậm để khỏi trượt. Chiếc ba lô trên vai mỗi lúc một nặng hơn.

Một người đi trước quay lại hỏi:

“Mệt không?”

Cậu cười:

“Chưa đâu.”

Nhưng thực ra đôi vai đã bắt đầu đau.

Người đồng đội chỉ vào chiếc ba lô:

“Đưa đây anh mang giúp một đoạn.”

Cậu vội lắc đầu:

“Em tự mang được.”

Người kia cười:

“Vào đơn vị rồi sẽ còn nhiều việc phải làm. Biết giúp nhau lúc khó khăn cũng là học làm người lính.”

Cậu nghe vậy rồi để người đồng đội chia bớt đồ.

Hai người tiếp tục bước.

Qua khỏi cánh đồng là một con dốc. Từ trên cao nhìn xuống, mái nhà trong làng chỉ còn nhỏ như những chấm màu giữa cây cối.

Cậu đứng lại một lúc.

Người bạn hỏi:

“Nhớ nhà à?”

Cậu gật đầu.

“Ừ. Mới đi mà đã nhớ.”

Người kia vỗ nhẹ vào vai cậu:

“Rồi sẽ quen. Mỗi lần nhìn về quê, mình càng phải cố gắng.”

Cậu quay lại nhìn lần cuối.

Mẹ vẫn còn đứng ở đầu làng.

Khoảng cách ngày càng xa.

Cậu đưa tay vẫy.

Rồi đoàn người tiếp tục đi.

Con đường đất đỏ kéo dài trước mặt. Hai bên là những hàng cây, những thửa ruộng và những mái nhà thưa thớt. Với cậu, con đường ấy vừa quen vừa lạ.

Nó là con đường rời khỏi tuổi thơ.

Cũng là con đường đưa cậu đến cuộc đời người lính.

Đến chiều, đoàn người mới tới nơi đóng quân. Cậu đặt ba lô xuống, đôi chân mỏi nhừ. Một người trong đơn vị ra đón, chỉ cho cậu chỗ nghỉ rồi hỏi:

“Đi đường có khó không?”

Cậu cười:

“Có mệt, nhưng vui.”

Đêm hôm đó, trước khi ngủ, cậu lấy trong túi ra chiếc khăn mẹ trao lúc lên đường.

Cậu nhìn nó thật lâu.

Trong tâm trí lại hiện lên con đường đất đỏ buổi sáng, bóng mẹ đứng bên đầu làng và những bước chân đầu tiên trên hành trình mới.

Cậu hiểu rằng mình sẽ còn phải đi rất nhiều con đường nữa.

Nhưng có lẽ suốt đời, cậu vẫn nhớ nhất con đường đất đỏ ngày hôm ấy.

Bởi đó là con đường đưa một người con rời mái nhà thân thuộc để trở thành người lính.

Bài học: Những bước chân đầu tiên rời quê thường chứa đựng nhiều cảm xúc: nhớ nhà, lo lắng nhưng cũng có niềm tin và quyết tâm. Những con đường bình dị của quê hương đôi khi trở thành dấu mốc quan trọng trong cuộc đời mỗi con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn