Con Đường Đất Năm Xưa
Những năm kháng chiến, con đường đất chạy qua Khánh Thiện là tuyến liên lạc quan trọng, nhưng cũng đầy hiểm nguy. Ban ngày thì yên ắng, nhưng cứ đêm xuống, chúng tôi lại lặng lẽ đi trên con đường ấy để chuyển tin, vận chuyển lương thực và đưa đón đồng đội.
Có một lần, tôi được giao nhiệm vụ dẫn một tổ nhỏ vượt qua con đường này để kịp tiếp viện cho đơn vị phía trước. Đêm đó trời mù sương, tầm nhìn rất hạn chế. Chúng tôi đi thành hàng, giữ khoảng cách vừa đủ, không ai nói một lời. Mỗi bước chân đều phải thật nhẹ để tránh gây tiếng động.
Khi đi đến đoạn gần bìa làng, tôi phát hiện có dấu hiệu bất thường—mặt đất như bị xáo trộn. Linh cảm có điều không ổn, tôi ra hiệu dừng lại. Cả tổ nằm rạp xuống, quan sát kỹ hơn thì nhận ra địch có thể đã gài mìn trên đoạn đường phía trước. Nếu cứ tiếp tục, hậu quả sẽ rất khó lường.
Chúng tôi quyết định men theo bờ ruộng để обход, dù đường khó đi hơn nhiều. Bùn lầy ngập đến mắt cá, có chỗ lún sâu khiến việc di chuyển rất chậm. Nhưng không ai than vãn, tất cả đều kiên nhẫn bám theo nhau. Sau gần một giờ vật lộn, chúng tôi cũng vượt qua được đoạn nguy hiểm và tiếp tục hành trình.
Sáng hôm sau, khi quay lại kiểm tra, chúng tôi phát hiện đúng là đoạn đường đó đã bị gài mìn thật. Nếu đêm qua không kịp phát hiện, có lẽ đã có người hy sinh. Nhìn con đường quen thuộc mà thấy lạnh người, tôi càng hiểu rằng trong chiến tranh, chỉ một chút chủ quan cũng có thể phải trả giá rất đắt.
Giờ đây, con đường đất năm xưa đã được trải nhựa phẳng lì, xe cộ qua lại tấp nập. Không còn ai phải đi trong đêm tối với nỗi lo rình rập như trước. Nhưng với tôi, mỗi lần bước trên con đường ấy, ký ức về đêm sương mù năm nào lại hiện về, nhắc nhở rằng sự bình yên hôm nay đã được đánh đổi bằng biết bao cẩn trọng, hy sinh và cả may mắn của những người đi trước.



