Bài viết

Con Đường Đất Sau Cơn Mưa

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Con Đường Đất Sau Cơn Mưa

Năm 1972, sau mỗi trận mưa, con đường đất dẫn vào làng lại đổi khác. Có chỗ lầy lội, có chỗ lún sâu, có chỗ nước đọng thành vũng nhỏ phản chiếu cả bầu trời xám.

Nhưng rồi nắng lên, đường lại khô, lại như cũ.

Người trong làng quen với điều đó.

Không ai gọi nó là đường đẹp.

Chỉ là con đường phải đi qua mỗi ngày.

Tâm là người hay đi con đường ấy nhất.

Cậu đi học, đi chợ, đi bất cứ đâu cũng qua đó.

“Đường gì mà xấu hoài vậy?” bạn nói.

Tâm đáp:
“Nhưng vẫn dẫn được tới nơi.”

Năm 1973, có những ngày mưa kéo dài. Con đường trở nên khó đi hơn, có đoạn phải đi vòng qua bờ ruộng.

Người ta than phiền nhiều hơn.

Nhưng Tâm vẫn đi con đường cũ.

Một lần, có người đàn ông lạ đứng bên đường, nhìn xuống lớp bùn lầy.

“Đường này không sửa được sao?” ông hỏi.

Tâm lắc đầu:
“Có sửa, nhưng rồi mưa lại làm vậy thôi.”

Ông cười nhẹ:
“Vậy sao vẫn đi?”

Tâm trả lời:
“Vì nó vẫn dẫn đi được.”

Ông im lặng.

Rồi đi cùng cậu một đoạn.

Năm 1974, có một đoạn đường được đổ thêm đất, cao hơn, chắc hơn. Nhưng hai bên vẫn là bùn cũ.

Người ta nói:
“Giờ đỡ rồi.”

Tâm gật đầu.

Nhưng cậu vẫn thích đi đoạn cũ hơn.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Con đường được sửa nhiều hơn. Có đoạn được đổ đá, có đoạn được nén chặt lại.

Trẻ con đi học đông hơn, người qua lại nhiều hơn.

Một buổi sáng, người đàn ông năm xưa quay lại.

Ông đứng giữa con đường đã được sửa.

“Đường khác rồi,” ông nói.

Tâm đáp:
“Chỉ bề mặt thôi.”

Ông hỏi:
“Còn gì không đổi?”

Tâm nhìn xuống đất:

“Cách nó nối từ nhà này sang nơi khác.”

Ông mỉm cười.

Rồi đứng yên rất lâu.

Gió thổi qua con đường mới, mang theo bụi đất và mùi quen thuộc.

Tâm bước tiếp.

Con đường không còn lầy lội như trước.

Nhưng vẫn là con đường đó.

Vì có những lối đi không được nhớ bằng hình dáng,

mà được nhớ bằng những bước chân đã từng đi qua nó, dù trong những ngày khó khăn nhất, vẫn không dừng lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn