Con đường dấu chân trần
Con đường dấu chân trần
Những năm chiến tranh, nhiều thanh niên Phú Sơn đi dân công không có giày dép.
Họ đi chân trần, vượt qua đá sắc, bùn lầy.
Có người chân bật máu, nhưng vẫn cắn răng bước tiếp.
Một anh nói:
– “Đường đau chân, nhưng không đau bằng việc đất nước còn chiến tranh.”
Dấu chân trần ấy in trên đất, nhưng lại khắc sâu trong ký ức quê hương.



