CON ĐƯỜNG ĐẦY SƯƠNG
CON ĐƯỜNG ĐẦY SƯƠNG
Mỗi sáng sớm, cánh rừng nơi đơn vị anh Khánh hành quân đều phủ kín sương trắng.
Con đường mòn nhỏ ngoằn ngoèo giữa rừng núi gần như biến mất trong làn sương dày đặc.
Anh Khánh là người dẫn đường.
Anh thuộc từng gốc cây, từng khúc cua và cả những đoạn đất dễ sạt lở.
Có những hôm trời tối và sương dày đến mức không nhìn rõ người đi trước mặt, anh vẫn đưa cả đơn vị đi đúng hướng.
Đồng đội thường bảo:
“Ông nhìn được đường bằng gì vậy?”
Anh cười:
“Bằng trí nhớ.”
Một lần, trong lúc dẫn đoàn tải thương vượt núi, anh phát hiện phía trước có dấu chân lạ.
Biết có phục kích, anh lập tức đổi hướng đi men theo sườn núi khác dù con đường khó hơn rất nhiều.
Nhờ đó, cả đoàn thoát khỏi trận càn ngay trước khi địch ập tới.
Nhưng đoạn đường vòng ấy phải băng qua vách đá trơn vì sương.
Một thương binh bị trượt chân bên mép vực.
Anh Khánh lao tới giữ lại.
Người thương binh được cứu.
Còn anh rơi xuống triền núi sâu hun hút dưới màn sương trắng.
Sau hòa bình, con đường năm ấy đã rộng hơn rất nhiều.
Nhưng những buổi sáng sương phủ kín núi rừng, người dân địa phương vẫn kể về một người lính từng dẫn đồng đội đi qua những ngày tối nhất của chiến tranh.


