Bài viết

Con đường đến trường

Quảng Ngãi03/12/2025Mai Hoàng Linh (Trường THPT Sơn Hà, xã Sơn Hà, tỉnh Quảng Ngãi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chủ đề bài viết: Con đường đến trường

Mỗi ngày đến trường, em đều bước trên con đường mang tên Trần Kiên. Cái tên ấy nằm yên trên tấm biển xanh - trầm tĩnh, giản dị, như một phần quen thuộc của không gian mà em đã nhiều lần lướt qua mà không mảy may suy nghĩ. Nhưng rồi một chiều muộn, khi nắng cuối ngày đổ dài lên mặt đường, em bỗng dừng lại. Giữa khoảnh khắc gió thoảng lật nhẹ chiếc lá khô dưới chân, cái tên quen thuộc ấy tự nhiên trở nên khác lạ.

Không còn chỉ là một dòng chữ. Không còn chỉ là tên một con đường. Nó gợi lên trong em một câu hỏi rất sâu: “Đằng sau cái tên Trần Kiên ấy là ai? Và cuộc đời như thế nào mới đủ để gửi gắm vào một con đường - nơi biết bao thế hệ học trò như em đi qua mỗi ngày?”

Câu hỏi nhỏ ấy đã đưa em đến hành trình tìm hiểu, và càng đọc, càng lắng lại, em càng cảm nhận rằng: có những con người, dù đã đi xa, vẫn lặng lẽ nâng đỡ chúng ta bằng chính cuộc đời của họ.

Trần Kiên - tên thật là Nguyễn Tuấn Tài - sinh năm 1920 tại Nghĩa Kỳ, Tư Nghĩa, Quảng Ngãi. Ông tham gia cách mạng từ khi mới 16 tuổi, trong cao trào đấu tranh 1936–1939. Khi ấy, ông làm những việc tưởng chừng như nhỏ bé như làm liên lạc, tham gia tự vệ nhưng lại đòi hỏi sự gan dạ và niềm tin sắt son vào con đường giải phóng dân tộc. Từ những bước đi âm thầm ấy, ông dành trọn cả cuộc đời cho cách mạng.

Sau Cách mạng Tháng Tám, con đường của ông mở rộng và đầy trọng trách hơn: Bí thư Tỉnh ủy Kon Tum, Đắk Lắk, Nghĩa Bình; Bộ trưởng Bộ Lâm nghiệp; và cuối cùng là Bí thư Trung ương Đảng, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương. Ở mỗi vị trí, ông luôn thể hiện sự điềm tĩnh, kỷ luật, liêm chính, luôn đặt lợi ích của nhân dân và của Đảng lên trên mọi điều.

Ông được trao tặng Huân chương Sao Vàng, Huân chương Hồ Chí Minh - những phần thưởng ghi nhận một đời tận tụy. Nhưng với em, giá trị lớn nhất ở Trần Kiên không nằm ở danh hiệu, mà nằm ở sự trọn vẹn: trọn vẹn trong lý tưởng, trong niềm tin, và trong trách nhiệm mà ông theo đuổi đến cuối cuộc đời.

Khi đọc về ông, em đặc biệt ấn tượng với sự thẳng thắn và trong sạch mà ông luôn giữ gìn. Ở đâu, trong hoàn cảnh nào, ông cũng giữ tinh thần phục vụ, luôn làm việc bằng tâm trong và sự nghiêm minh. Có lẽ vì vậy mà đồng nghiệp, nhân dân và cả lịch sử đều dành cho ông sự trân trọng sâu sắc.

Trở lại con đường trước cổng trường em, em bỗng thấy mình không còn bước đi vô thức như trước nữa. Mỗi buổi sáng, khi cái tên “Trần Kiên” hiện lên nơi góc phố, em cảm nhận được một điều gì đó như một lời nhắc: Có những người đi trước đã dùng cả cuộc đời để mở đường, để người đi sau như em được bước tiếp, an yên và vững vàng.

Học về ông, em hiểu rằng sự cống hiến không phải lúc nào cũng ồn ào hay gắn với hào quang. Có những con người chọn đứng sau, nhưng chính họ là nền móng cho những đổi thay lớn lao. Và em nhận ra mình may mắn: may mắn được sống trong hòa bình, may mắn được đi trên con đường mang tên một người đã sống trọn vẹn vì Tổ quốc.

Bởi vậy, khi bước trên con đường Trần Kiên mỗi sáng, em không còn chỉ bước đến lớp. Em đang bước trên một phần lịch sử, bước theo dấu chân của một con người đã hiến cả đời mình cho đất nước. Và điều ấy khiến em tự nhủ rằng: dù con đường phía trước của em không lớn lao như ông, em vẫn phải sống tử tế, có trách nhiệm và có giá trị - để ít nhất, em không phụ những con người đã đi trước, và không phụ chính con đường mà mình đang đi qua mỗi ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn