Con Đường Đến Trường
Con Đường Đến Trường
Những năm chiến tranh, trường học của xã nằm bên kia một cánh đồng rộng.
Mỗi sáng, lũ trẻ phải đi bộ gần năm cây số để đến lớp.
Trong số đó có cậu bé Quân, con trai của một liệt sĩ.
Nhà nghèo.
Quần áo vá chằng vá đụp.
Chiếc cặp được may từ bao tải cũ.
Nhưng chưa bao giờ Quân nghỉ học.
Có những hôm còi báo động vang lên giữa giờ học.
Thầy trò lại ôm sách chạy xuống hầm.
Bom ngừng nổ, mọi người lại lên học tiếp.
Một lần, sau trận mưa lớn, cây cầu gỗ qua mương bị nước cuốn trôi.
Sáng hôm sau, Quân vẫn đến lớp.
Người ướt sũng.
Chân đầy bùn đất.
Thầy giáo ngạc nhiên hỏi:
— Em qua bằng cách nào?
Cậu bé cười.
— Em lội.
Rồi ngồi xuống bàn học như không có chuyện gì xảy ra.
Ba mươi năm sau, Quân trở thành kỹ sư xây dựng cầu đường.
Ngày khánh thành cây cầu bê tông mới của quê hương, ông đứng rất lâu bên thành cầu.
Trong lòng nhớ đến cậu bé năm nào từng lội nước đi học giữa chiến tranh.
Có những cây cầu được xây bằng xi măng và sắt thép.
Nhưng cũng có những cây cầu được xây từ ý chí và khát vọng học tập của một thế hệ.



