Con Đường Đỏ Bụi
Tên truyện: Con Đường Đỏ Bụi
Con đường đất đỏ chạy dài qua những triền đồi trọc, quanh co như một vết sẹo khổng lồ vắt ngang núi rừng. Mỗi lần xe chạy qua, bụi tung mù trời, phủ kín cả cây cối, mái lán và con người. Người ta gọi đó là “con đường sống” – bởi mọi thứ từ lương thực, thuốc men đến hy vọng đều đi qua đây. Nhưng cũng có người gọi nó là “con đường không trở lại”.
Tuấn ngồi sau tay lái chiếc xe tải cũ kỹ, mắt dán chặt vào con đường phía trước. Cậu mới hai mươi ba tuổi, là tài xế trẻ nhất trong đội vận tải. Bàn tay chai sạn nắm vô lăng, nhưng ánh mắt vẫn giữ được sự tỉnh táo hiếm có.
“Chuẩn bị vào đoạn nguy hiểm,” người phụ xe – bác Tư – nói, giọng trầm.
Tuấn gật đầu. “Cháu biết rồi.”
Đoạn đường phía trước là nơi thường xuyên bị đánh phá. Những hố bom chồng lên nhau, mặt đường lồi lõm, chỉ cần sơ suất là có thể lật xe bất cứ lúc nào.
“Nhớ giữ tốc độ. Đừng nhanh quá mà cũng đừng chậm quá,” bác Tư dặn.
Tuấn cười nhẹ. “Cháu thuộc lòng rồi.”
Nhưng trong lòng cậu, không có ngày nào là “thuộc lòng” cả. Mỗi chuyến đi đều khác. Và mỗi chuyến đi đều có thể là chuyến cuối.
Đội xe của Tuấn thường chạy vào ban đêm để tránh máy bay. Ánh đèn được che kín, chỉ để lại một khe sáng nhỏ vừa đủ nhìn đường.
Đêm nay, trăng mờ. Gió thổi qua rừng, mang theo tiếng xào xạc.
“Ngày xưa, đoạn này đẹp lắm,” bác Tư nói. “Cây cối um tùm, chim kêu suốt ngày.”
Tuấn hỏi: “Bác từng sống ở đây à?”
Bác Tư gật đầu. “Ừ. Trước chiến tranh. Nhà bác ở gần con suối phía trước.”
“Giờ còn không bác?”
Bác Tư im lặng một lúc. “Không còn gì nữa.”
Tuấn không hỏi thêm. Cậu biết có những câu chuyện không cần nói hết.
Chiếc xe rung lắc dữ dội khi đi qua một hố bom lớn. Tuấn giữ chặt vô lăng, mắt không rời khỏi con đường.
“Cẩn thận!” bác Tư hét lên.
Một đoạn đường phía trước bị sạt lở. Tuấn giảm tốc, cho xe lách qua mép đường hẹp.
Bánh xe trượt nhẹ, tim cậu như ngừng đập trong một giây.
“Qua rồi…” Tuấn thở ra.
Nhưng chưa kịp yên tâm, tiếng máy bay vang lên từ xa.
“Máy bay!” bác Tư hét.
“Tắt đèn!” Tuấn lập tức làm theo.
Chiếc xe chìm vào bóng tối. Tuấn đánh lái, cho xe vào một khoảng rừng thưa.
Cả hai nín thở.
Tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Rồi ánh sáng lóe lên.
Bom rơi.
Mặt đất rung chuyển. Đất đá văng tung tóe.
Tuấn cúi thấp người, tay vẫn giữ chặt vô lăng. Cậu nghe rõ từng nhịp tim của mình.
Một tiếng nổ gần hơn, làm chiếc xe rung mạnh.
“Có trúng không?” Tuấn hỏi.
Bác Tư lắc đầu. “Chưa. Nhưng gần lắm.”
Họ chờ thêm vài phút. Rồi tiếng máy bay dần xa.
Tuấn bật đèn lại, ánh sáng yếu ớt quét qua con đường tan hoang.
“Đi tiếp,” bác Tư nói.
Tuấn gật đầu. Không ai nói thêm gì.
Sau chuyến đó, Tuấn bắt đầu hiểu rõ hơn ý nghĩa của con đường này. Không chỉ là vận chuyển hàng hóa, mà là giữ cho mạch sống không bị đứt.
Mỗi lần xe đến nơi an toàn, nhìn những thùng hàng được dỡ xuống, Tuấn cảm thấy một niềm nhẹ nhõm khó tả.
“Cháu làm tốt lắm,” bác Tư nói một lần.
Tuấn cười. “Cháu chỉ lái xe thôi mà.”
Bác Tư lắc đầu. “Không. Cháu đang giữ cho nhiều người sống.”
Câu nói ấy theo Tuấn suốt nhiều ngày.
Một chuyến đi khác, đội xe nhận nhiệm vụ vận chuyển gấp thuốc men. Thời gian gấp rút, họ phải đi ngay cả khi trời chưa tối hẳn.
“Nguy hiểm đấy,” một người trong đội nói.
“Không còn lựa chọn,” chỉ huy đáp.
Tuấn leo lên xe, kiểm tra lần cuối. Cậu biết chuyến này khác.
Khi xe lăn bánh, ánh nắng cuối ngày vẫn còn le lói. Con đường hiện rõ những vết sẹo sâu hoắm.
“Hy vọng trời tối kịp,” Tuấn nói.
Bác Tư nhìn lên trời. “Chỉ mong vậy.”
Nhưng họ không kịp.
Tiếng máy bay đến nhanh hơn dự đoán.
“Chạy!” bác Tư hét.
Tuấn tăng tốc. Xe lao đi, bụi đỏ cuộn lên phía sau.
Tiếng bom nổ dồn dập phía sau, rồi tiến gần hơn.
Một tiếng nổ lớn vang lên phía trước. Con đường bị chặn bởi một hố bom mới.
“Không qua được!” Tuấn nói.
“Quay lại!” bác Tư đáp.
Nhưng phía sau cũng đã bị đánh.
Họ bị kẹt giữa hai làn bom.
Tuấn siết chặt vô lăng. “Phải thử.”
Cậu đánh lái, cho xe leo lên mép hố bom. Bánh xe trượt, đất đá rơi xuống.
“Cố lên!” bác Tư hét.
Tuấn dồn hết sức, chân đạp ga.
Chiếc xe gầm lên, rồi bất ngờ vượt qua.
Ngay lúc đó, một quả bom rơi gần phía sau.
Sức ép hất tung chiếc xe.
Mọi thứ tối sầm.
Khi Tuấn tỉnh lại, cậu thấy mình nằm trên đất. Tai ù, đầu đau nhức.
“Bác Tư!” cậu gọi.
Không có tiếng trả lời.
Tuấn cố đứng dậy, nhìn quanh. Chiếc xe nằm nghiêng, khói bốc lên.
Cậu chạy đến, tim đập loạn.
Bác Tư bị kẹt trong cabin.
“Bác Tư!” Tuấn lay mạnh.
Bác Tư mở mắt, yếu ớt. “Cháu… còn sống à…”
“Cháu đây. Bác đợi cháu.”
Tuấn cố kéo cửa xe, nhưng nó bị kẹt.
“Không kịp đâu…” bác Tư nói, giọng đứt quãng. “Lấy hàng… mang đi…”
“Không!” Tuấn lắc đầu.
“Nghe bác…” bác Tư nắm tay cậu. “Con đường này… không được dừng…”
Tuấn cắn răng, nước mắt trào ra.
Cuối cùng, cậu buộc phải làm điều mình không muốn.
Cậu lấy những thùng thuốc còn nguyên vẹn, chuyển sang chiếc xe khác vừa tới hỗ trợ.
Trước khi đi, cậu quay lại nhìn.
Bác Tư vẫn nằm đó, ánh mắt bình thản lạ thường.
“Đi đi…” ông khẽ nói.
Chiến tranh kết thúc nhiều năm sau đó.
Con đường đất đỏ giờ đã được trải nhựa. Xe cộ qua lại tấp nập. Không còn hố bom, không còn khói lửa.
Tuấn đứng bên lề đường, nhìn dòng xe chạy qua.
Không ai biết nơi này từng như thế nào.
Cậu bước đến một góc nhỏ bên đường, nơi có một tấm bia đơn sơ.
Không tên tuổi lớn, chỉ vài dòng chữ:
“Những người đã giữ con đường này sống.”
Tuấn đặt tay lên tấm bia, mắt nhìn xa xăm.
“Cháu vẫn đi tiếp, bác Tư,” cậu nói khẽ.
Gió thổi qua, mang theo bụi đỏ – nhưng không còn nặng nề như xưa.
Con đường vẫn đó, nhưng đã khác.
Không còn là con đường của chiến tranh.
Mà là con đường của ký ức, của hy sinh, và của những người đã không bao giờ quay lại.



