Cựu chiến binh

Con đường đỏ lửa

Lâm Đồng26/08/2026Huỳnh Phương Uyên (Bắc Ruộng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con đường Trường Sơn mùa hè năm 1972 khô đỏ quạch bụi đất. Ban ngày, máy bay gầm rú; ban đêm, từng đoàn xe lặng lẽ lăn bánh. Anh Nguyễn Văn Lâm quê Hà Tây lái xe trên cung đường này đã 2 năm nay.

Đêm ấy trong lúc đang vận tải hàng tiếp viện, xe anh trúng mảnh bom. Lâm bị thương ở vai, phải dừng lại bên một trạm giao liên nhỏ. Trong ánh đèn dầu mờ, anh gặp Mai – cô thanh niên xung phong gầy gò, khuôn mặt lấm lem đất đỏ nhưng đôi mắt sáng lạ thường.

Mai băng bó cho anh rất cẩn thận. Vừa làm, cô vừa kể chuyện quê nhà: con sông nhỏ, bến nước, mùa lúa chín. Lâm lắng nghe, thấy lòng mình dịu lại giữa chiến trường khốc liệt.

Sáng hôm sau, đơn vị của Mai nhận lệnh san lấp hố bom khẩn cấp. Lâm muốn ngăn, nhưng cô chỉ cười:

“Đường còn thì xe còn, anh ạ.”

Buổi chiều, một trận bom dữ dội trút xuống. Khi khói tan, con đường đã thông. Chỉ thiếu Mai.

Ngày xe tiếp tục lăn bánh, Lâm đặt lên vô lăng một nhành hoa rừng nhỏ. Mỗi lần đi qua khúc đường ấy, anh lại giảm ga, như sợ làm đau ký ức. Con đường đỏ lửa năm nào đã hòa vào đất, nhưng tuổi hai mươi của những con người như Mai thì còn mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn